Lo lắng của Lăng Dao thật ra không phải vô căn cứ. Tuy phần lớn hoa đăng thời này làm bằng giấy, nhưng cũng có không ít nhà giàu dùng lụa là gấm vóc.
Giấy thì tan được, còn gấm vóc thì không. Thế còn tre nứa, nan trúc làm khung đèn thì sao?
Đến lúc ấy, vải vóc tre nứa phủ kín mặt sông...... Chẳng phải sẽ làm tắc dòng chảy ư?
Lăng Dao vừa nghĩ tới, những người còn lại cũng lập tức hiểu ra.
Cố Viễn Chi rời ánh mắt khỏi Tần Thư Trăn, bất lực nói: "Trấn Thái Nguyên năm nào cũng có lễ hội đèn xuân, nếu không dọn dẹp, sông đã sớm bị bồi lấp đến mức không thể nhìn được nữa rồi, nay dòng sông vẫn thông suốt thế này, nào có dấu hiệu tắc nghẽn?"
Chỉ cần nhìn hoa đăng trôi xuôi theo dòng là đủ biết con sông không hề bị chặn.
Cố Viễn Chi tiếp tục giải thích: "Đèn giấy mấy ngày là tan trong nước, còn vải vóc thì sẽ có những nhà nghèo vớt lên đổi lấy chút bạc, tre nứa khung đèn cũng sẽ có quan phủ đứng ra thu dọn... Nên không cần lo sông bị bồi lấp."
Mọi người lúc này mới hiểu ra.
Lăng Dao tiện miệng nịnh một câu: "Cố tiền bối quả thật kiến thức uyên bác, khiến người ta khâm phục."
Cố Viễn Chi rất là ngạc nhiên nhìn nàng: "Được Lăng cô nương khen ngợi, Cố mỗ thật lấy làm vinh hạnh."
Lăng Dao chột dạ, cười khan: "Cố tiền bối nói thế...... Vãn bối thật sự rất kính phục!" Nàng bẻ ngón tay đếm, "Ngài xem, tiền bối tuổi trẻ đã kết đan, đúng là thiên tài, lại thích du hành tứ phương, kiến văn rộng rãi, các môn phái công pháp đều có nghiên cứu, còn hiểu cả Phật lý, Đạo tông nữa......"
Nói đùa thì nói, nam chính đã là nam chính, chắc chắn không phải hạng tầm thường. không thích là tính cách và sự tính toán của Cố Viễn Chi, cùng cái sự không đứng đắn trong tình cảm, chứ không phải phủ nhận năng lực của hắn.
Nàng thao thao bất tuyệt khen ngợi, như mưa rơi không cần tiền, Cố Viễn Chi nghe đến choáng váng, lúng túng đáp: "Không ngờ Lăng cô nương lại đánh giá Cố mỗ cao đến vậy."
Ngay cả Nam Thanh Duệ cũng lấy làm lạ, cây quạt giấy cũng ngừng phe phẩy: "Sao Lăng cô nương lại hiểu rõ Cố huynh như thế?"
Đến cả Tần Thư Trăn cũng tò mò nhìn nàng.
Lăng Dao khựng lại một nhịp, rồi cười gượng: "Từ Tâm Cốc chúng ta thường xuyên có người tới cầu y, ta hay theo sư phụ tiếp khách, nghe qua không ít chuyện, chuyện của Cố tiền bối cũng chẳng phải bí mật gì."
Mấy người gật gù hiểu ra.
Nam Thanh Duệ phe phẩy quạt, cười híp mắt nhìn nàng: "Vậy Lăng cô nương có từng nghe chuyện của tại hạ chưa?"
Lăng Dao giả cười: "Tất nhiên là có."
Nam Thanh Duệ nhướng mày: "Ồ? Thử nói xem?"
Lăng Dao làm mặt quỷ: "Thôi, ta không nói đâu, kẻo tiền bối lại tự mãn!"
Nam Thanh Duệ bật cười lớn.
Cố Viễn Chi, Tần Thư Trăn cũng bị chọc cười theo.
Lăng Dao thầm thở phào. Hào quang nhân vật chính quá mạnh, nàng sợ mình nhảy nhót quá đà sẽ bị xử sớm...... Đến cả tên cún si tình bên cạnh hắn cũng không thể coi thường!
Quét mắt về phía sau, nàng thấy Huyền Chân xách đèn, cúi đầu trầm mặc, trông như tách biệt khỏi dòng người, không nhịn được, nàng đưa tay vẫy trước mặt hắn: "Này ~ sư thúc ~~"
Tay cầm đèn của Huyền Chân khẽ giật, hắn ngẩng đầu nhìn nàng: "?"
Dù hắn vẫn thản nhiên, không nói gì, chẳng hiểu sao Lăng Dao lại đột nhiên cảm thấy tâm trạng hắn hình như không được tốt lắm.
Nàng chậm lại một nhịp, lùi nửa bước, hỏi: "Có phải sư thúc không thích cảnh tượng như thế này không? Ồn ào quá hả?"
Càng đến gần Cửu Khúc Pha và bờ sông, người thả đèn, ngắm đèn lại càng đông. Mấy người theo dòng người chậm rãi tiến lên.
Huyền Chân vốn đi chậm hơn vài bước, một mình ở phía sau, Lăng Dao vừa lùi lại như vậy, liền đứng ngang hàng với hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!