Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Ngô thị vừa mới mở miệng, bình luận trên livestream đã phản ứng dữ dội hơn cả phu phu Nghiêm Chi Mặc, nhất thời một loạt những lời mắng chửi và phàn nàn cứ thế quét qua màn hình.
Nghiêm Chi Mặc có thể cảm nhận được Vượng Tài đang trong trạng thái sẵn sàng đón địch ở trong thức hải. Hắn hỏi nó làm sao vậy, Vượng Tài đáp: Nếu có những ngôn luận công kích cá nhân quá mức, theo yêu cầu của nền tảng, nó phải kịp thời che chắn.
Cũng may nhóm khán giả này đều có tố chất, lại hiểu rõ cơ chế của nền tảng nên giọng điệu cùng lắm là châm chọc mỉa mai đôi chút, chứ tuyệt đối không vi phạm quy định.
Hiểu rõ điều này, Nghiêm Chi Mặc tạm thời dời sự chú ý trở lại hai kẻ đang kiếm chuyện trước mặt.
Thực ra đối với loại hề nhảy nhót này, hắn vốn lười bố thí ánh mắt, nhưng hắn có thể cảm nhận được Diêu Chước bên cạnh vừa nhìn thấy Ngô thị và Diêu Thanh thì cả người liền căng cứng. Chắc là do sự khiêu khích của Ngô thị quá mức trắng trợn.
Nghiêm Chi Mặc cười nhạt, nụ cười vốn mang nét gió xuân ấm áp của thư sinh, nhưng lọt vào mắt Ngô thị lại thấy rõ mồn một ý vị trào phúng.
"Tục lại mặt có từ xưa, ý là nhắc nhở cô dâu và phu lang mới xuất giá rằng "thành thân không quên nhà mẹ đẻ", con rể đi theo lại mặt là để cảm tạ nhạc gia đã gả con gái hoặc ca nhi cho mình. Chỉ là ta lại không biết, có người vốn chẳng phải là mẹ ruột của Chước ca nhi, còn ta lúc trước cũng là trong tình huống không rõ ràng bị ép cưới Chước ca nhi. Bởi vậy hai điểm này, nhà họ Diêu các người xứng đáng với điểm nào?"
Âm điệu Nghiêm Chi Mặc không cao nhưng từng chữ rõ ràng. Mấy người dân thôn đang làm việc gần đó đã sớm chú ý đến chuyện náo nhiệt bên này, liền dựng tai lên nghe. Gần truyền xa, chẳng mấy chốc mọi người đều biết phu phu Nghiêm đồng sinh đang đối đầu với mẹ con Diêu Thanh!
Trong số đó, tự nhiên cũng bao gồm Diêu lão cha và Diêu lão đại*.
(*Diêu lão cha: cha ruột Diêu Chước
Diêu lão đại: anh trai ruột của Diêu Chước, cùng cha cùng mẹ)
Ánh mắt soi mói từ khắp nơi đổ dồn về khiến Diêu lão đại là người đầu tiên không nhịn được. Hắn ném cái liềm xuống, nói với Diêu lão cha: "Cha, con qua bên kia xem sao! Đừng để người ta bắt nạt Thanh ca nhi!"
Diêu lão cha xưa nay vốn có tính trốn sau lưng người khác, nhưng lúc này ông nghĩ lại, nếu Diêu lão đại đi mà mình không đi, kiểu gì về nhà cũng bị bà vợ Ngô thị càm ràm, bèn dậm chân một cái nói: "Thôi, ta đi cùng ngươi!"
Nói xong còn hung tợn bồi thêm: "Cái thằng Chước ca nhi kia thành thân xong cũng chẳng biết về nhà mẹ đẻ thăm hỏi, tám phần mười là đã quên mất người cha ruột này cùng đại ca của nó rồi!"
Đến khi hai người hùng hổ chạy tới, người lên tiếng đã đổi thành Diêu Thanh.
"Nghiêm đồng sinh, nhà chúng ta kính trọng ngươi là người đọc sách nên mới năm lần bảy lượt không so đo với ngươi. Theo ý ngươi, mẹ ta không phải mẹ ruột Chước ca nhi, ta không phải anh em ruột với hắn thì thôi đi, nhưng còn cha ta và đại ca thì sao! Chẳng lẽ Chước ca nhi ngay cả bọn họ cũng không nhận!"
Diêu lão đại vừa vặn nghe thấy, liền hùa theo: "Chước ca nhi, ngươi tốt xấu gì cũng là ca nhi được nhà chúng ta gả đi, sinh ngươi dưỡng ngươi mười mấy năm, làm người không thể quá vô lương tâm như thế!"
[ Tôi phunnn! Cái nhà này còn có mặt mũi nói đến hai chữ lương tâm sao??? ]
[ Đây chẳng phải là vì mấy trăm văn tiền mà định bán đứng Chước ca nhi sao? Sao lại có thể mặt dày mày dạn đến thế?? ]
[ Tức đến nỗi tui muốn đấm vào màn hình! (móc hàm trái) (móc hàm phải) ]
Diêu Chước vốn dĩ được Nghiêm Chi Mặc bước lên che chắn, thấy thế cũng ngước mắt nhìn thẳng vào Diêu lão đại. Diêu lão đại chỉ cảm thấy ánh mắt kia như chứa băng vụn, lạnh đến mức khiến hắn rùng mình.
"Người sinh ra ta đã sớm không còn nữa, ơn dưỡng dục mấy năm nay ta làm trâu làm ngựa cũng đã trả xong từ lâu. Từ lúc các người quyết định bán ta sang thôn bên cạnh, ta đã hạ quyết tâm, dù sống hay chết, ta tuyệt đối sẽ không bước chân vào cửa nhà họ Diêu nửa bước!"
Dứt lời, y không cho Diêu lão đại cơ hội cãi lại, trực tiếp ném một ánh mắt sắc lẹm về phía Ngô thị.
"Đặc biệt là kẻ nào đó miệng mồm không tích đức, chữ bẻ đôi không biết, thế mà cũng có mặt mũi khoa tay múa chân với đồng sinh có công danh. Lần sau nếu còn có kẻ ăn nói l* m*ng với phu quân ta, ta cũng không ngại xách dao đến thăm hỏi từng người trong nhà các người!"
Dứt lời, y kéo tay áo Nghiêm Chi Mặc: "Phu quân, chúng ta đi!"
"Ngươi… cái thứ ca nhi miệng lưỡi sắc bén này! Đừng tưởng ta sợ ngươi! Đương gia, ngươi còn không mau quản cái thứ ca nhi ngươi nuôi lớn này đi?!"
Ngô thị khó chịu, nuốt không trôi cục tức này. Vốn dĩ Diêu lão cha nghe đến chuyện xách dao đã sợ rúm ró lùi về sau, không ngờ lại bị Ngô thị lôi ra, liền giật mình một cái.
"A đúng! Chước ca nhi, sao ngươi lại nói chuyện với dì Ngô của ngươi như thế!"
[ … Đến ta còn thấy xấu hổ thay cho lão già này, đã hèn thì đừng có cố ra vẻ ]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!