Chương 7: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Lúc này, một bộ phận khán giả trong phòng livestream cũng ngơ ngác y như Diêu Chước.

[ Cây sơn là cây gì? Quả của nó có ăn được không? ]

[ Nghe tên "cây cắn người" là thấy ghê rồi, có phải có độc không? Chủ phòng tốt nhất đừng đụng vào, đi tìm thứ khác đi. ]

[ Cảm giác là không ăn được, hơi thất vọng, tôi tưởng chủ phòng sẽ đi theo con đường ẩm thực chứ, khu làm ruộng không phải đều như thế sao? ]

[ Lầu trên, muốn xem đề tài ẩm thực thì ra cửa rẽ phải có đầy, sao lại vào đây gây sự chi? ]

[ U là trời, chủ phòng mới lên sóng bao lâu mà đã có lông chân (fan cuồng) rồi? Chỉ là một tên tiểu bạch kiểm cái gì cũng không biết làm, còn không cho người ta nói sao? ]

Đương nhiên, cũng có người trong nghề hiểu chuyện.

[ Tôi từng đọc trong sách, cây sơn là một loại cây công nghiệp, không ăn được nhưng có rất nhiều công dụng khác. ]

[ Thế mà lại có cây sơn hoang dã, hũ vàng đầu tiên của chủ phòng chắc chắn rồi! Cây sơn cả người đều là bảo bối đấy! ]

Trong khung hình, dưới sự giúp đỡ của Diêu Chước, Nghiêm Chi Mặc đã tìm được một cành cây rất dài.

Hắn giơ lên ướm thử, với chiều cao của hắn thì có thể đánh tới những cành cây thấp một chút. Thế là hắn vung tay mấy cái, vài quả rụng lác đác, nhưng hiệu quả không cao lắm. Hơn nữa chẳng được bao lâu, hắn đã cảm thấy cánh tay đau nhức, đành phải thu cành cây lại, tạm thời nghỉ ngơi một chút.

Ngược lại là Diêu Chước, tuy vẫn chưa hiểu quả của loại cây cắn người này có tác dụng gì, nhưng y vẫn đi vòng quanh gốc cây quan sát từ đầu đến cuối.

Đi được vài vòng, y dứt khoát cầm lấy cành cây mà Nghiêm Chi Mặc tạm thời đặt sang một bên, nói: "Phu quân, ngươi nghỉ ngơi trước đi, để ta thử xem."

[ Tui biết ngay là sẽ có tình tiết này mà, công việc thể lực trong cái nhà này chung quy vẫn phải dựa vào Chước ca nhi thôi. ]

[ Càng ngày càng tò mò chủ phòng muốn lấy đống quả này về làm gì! ]

Dứt lời, Diêu Chước cầm lấy cành cây, giơ lên cao, dùng sức đánh mạnh vào những cành cây trĩu quả mà y đã ngắm sẵn từ trước.

Lần này hiệu suất cao hơn Nghiêm Chi Mặc nhiều, quả rụng rào rào. Vì mặt đất phủ một lớp lá rụng dày nên quả rơi xuống cũng không bị dập nát.

Đợi đến khi đánh xong những cành đã quan sát, Nghiêm Chi Mặc cũng học được cách dùng lực khéo léo từ Diêu Chước. Khi cầm lại cành cây, hắn đánh thuận lợi hơn không ít, ngặt nỗi thể lực của cơ thể này kém xa Diêu Chước, chẳng bao lâu lại thở hồng hộc.

Cũng may lượng quả đánh xuống đã cơ bản đủ dùng, hai người liền lấy giỏ ra, lần lượt nhặt quả ném vào. Cuối cùng, Diêu Chước còn tìm rất nhiều lá cây phủ lên trên, nhìn từ bên ngoài căn bản không phát hiện được bên trong đựng thứ gì. Làm vậy để tránh lúc về thôn bị người ta hỏi thăm lung tung, sinh chuyện thị phi.

Diêu Chước tốn nhiều sức hơn Nghiêm Chi Mặc, trên trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.

Trước khi ra cửa hai người đều mang theo khăn tay sạch, Nghiêm Chi Mặc dùng cái của mình lau mồ hôi cho Diêu Chước. Sau đó hắn tìm một tảng đá xanh sạch sẽ, đỡ Diêu Chước ngồi xuống nghỉ ngơi, rồi lấy lương khô đã chuẩn bị sẵn ra ăn.

Bữa ăn đạm bạc, chỉ cốt để lót dạ. Rất nhanh hai người chia nhau ăn hết ba miếng lương khô, phủi sạch vụn bánh trên tay.

"Chân có đau không?" Trước khi đứng dậy, Nghiêm Chi Mặc lo lắng nhìn cái chân từng bị thương của Diêu Chước, nhìn đến mức khiến người ta ngượng ngùng, rụt chân vào trong.

"Đã sớm không đau rồi. Ngược lại là phu quân ít khi leo núi, lần này đi nhiều đường như vậy, chỉ sợ ngày mai sẽ đau lưng mỏi eo."

Nghiêm Chi Mặc cảm thấy hơi bị đả kích: "Chước ca nhi, ngươi có cảm thấy ta quá vô dụng không?"

Diêu Chước lắc đầu thật mạnh: "Sao có thể chứ? Phu quân đọc nhiều sách thánh hiền như vậy, còn biết quả cây cắn người có thể kiếm tiền. Hơn nữa sức khỏe không tốt cũng đâu phải lỗi của ngươi, là do đại ca và đại tẩu của ngươi quá đáng thôi."

Nghiêm Chi Mặc cười nói: "Ta vừa mới hái quả xong, ngươi liền tin là sẽ kiếm được tiền sao?"

Diêu Chước lúc này chuyển từ lắc đầu sang gật đầu: "Phu quân nói được thì nhất định là được."

Trong giọng nói ấy tràn đầy sự tin tưởng chân thành, khiến lòng Nghiêm Chi Mặc ấm áp, trong nháy mắt tràn trề sức mạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!