Chương 6: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Trong khung hình livestream, cảnh quay xa và cảnh quay gần tạo nên sự đối lập rõ rệt.

Ở phía xa, ba cha con nhà họ Phương đang vung tay ra sức làm việc. Phương lão tam bắc thang, dẫn con trai út leo lên mái nhà lợp lại cỏ tranh, còn con trai cả thì ở bên dưới hì hục đóng gạch mộc.

Còn ở gần ống kính, Nghiêm Chi Mặc đang đưa cho Diêu Chước xem chiếc khẩu trang mình vừa may xong.

Diêu Chước không ngờ Nghiêm Chi Mặc thực sự làm được, y đón lấy, nâng niu trong tay ngắm nghía.

"Đây lại là do phu quân tự tay may sao?" Diêu Chước nhìn đường cắt và mũi chỉ, tuy không thể gọi là tinh xảo tuyệt mỹ, nhưng cũng đủ tiêu chuẩn, khó giấu được vẻ kinh ngạc.

Phải biết rằng việc may vá thêu thùa xưa nay là đặc quyền của nữ tử và ca nhi, nam tử thường coi việc học những thứ này là điều đáng xấu hổ.

"Đã lâu không làm, có chút ngượng tay. Hai cái này coi như để luyện tập nên vẫn còn hơi thô ráp, sau này tìm được vải tốt ta sẽ làm cái mới cho ngươi, cái này dùng tạm để chắp vá, ngươi đeo thử xem."

Diêu Chước cúi đầu nhìn kỹ lại.

Chỉ thấy vật này là một mảnh vải không mấy vuông vức, hai bên khâu hai dải vải nhỏ cắt ra. Ở giữa mảnh vải còn cố ý đi một đường chỉ, khiến cho khi đặt nằm phẳng, phần giữa hơi nhô lên chứ không hoàn toàn bằng phẳng.

Vì biết là dùng để che mặt nên Diêu Chước tạm thời đoán được cách đeo. Y tháo chiếc khăn vải bố trên mặt xuống, cũng không biết rằng trên mặt mình đã bị hằn một vệt đỏ nhạt.

Y cầm lấy cái gọi là "khẩu trang" trong miệng phu quân, đang định đeo lên mặt thì bị Nghiêm Chi Mặc nhẹ nhàng đón lấy.

"Để ta giúp ngươi." Nghiêm Chi Mặc nói xong liền vòng ra sau lưng Diêu Chước. Kiểu tóc của Diêu Chước vẫn giữ nguyên như lúc thành thân, nửa trên búi gọn, nửa dưới xõa tung, đây là quy tắc tóc của ca nhi đã lập gia đình.

Chỉ là tóc có hơi che khuất vành tai, Nghiêm Chi Mặc liền giúp y vén nhẹ mấy lọn tóc. Động tác này trong mắt người ngoài quả thực rất có hương vị "vợ chồng già", khiến phòng livestream lại quét qua một loạt bình luận lên thuyền CP.

Sau khi thắt xong nút thứ hai, khẩu trang đã được đeo ngay ngắn.

Nghiêm Chi Mặc vòng lại phía trước ngắm nghía, thấy hiệu quả gần như những gì mình tưởng tượng, bèn lộ ra vẻ hài lòng.

Khẩu trang dùng vải bông màu xám đậm bình thường, nhưng lại càng tôn lên làn da trắng nõn của Diêu Chước. Mảnh vải vừa vặn che khuất nửa khuôn mặt dưới, lại nhờ đường may lập thể đơn sơ mà Nghiêm Chi Mặc cố ý tạo ra, cộng thêm sống mũi Diêu Chước vốn đã cao thẳng, nên tạo được hiệu quả chỉnh sửa dáng mặt rất tốt.

Màn hình livestream thức thời xoay một vòng quanh Diêu Chước, bình luận lập tức gào thét một mảng.

[ Nước mắt tui chảy ra từ khóe miệng rồi, xuýt xoa xuýt xoa ]

[ Tôi phải nói là, độ thời thượng hoàn toàn dựa vào mặt! ]

[ Tôi đeo khẩu trang = thần khí che xấu, mỹ nam tử đeo khẩu trang = món đồ thời trang ]

[ Không ai quan tâm đến tài may vá của Mặc Bảo sao? Ảnh giỏi quá… tui khóc chết mất! ]

Diêu Chước không biết có người đang nhìn mặt mình mà mê mẩn, y chỉ cảm thấy thiết kế của chiếc khẩu trang này rất ổn. Dây buộc có thể điều chỉnh độ dài ngắn tùy ý ở phía sau, sẽ không bị thít chặt, cũng không lo bị tuột.

Vì dùng vải bông nên rất thoáng khí, lại ôm sát độ cong của mũi chứ không ập hoàn toàn vào mặt, hít thở cũng thuận lợi.

Y đã quên lần cuối cùng nhận được quà của người khác là khi nào, có lẽ là một mẩu đường nhỏ mà đại ca mang về từ thị trấn khi đi làm thuê, trước lúc Ngô thị vào cửa.

"Cảm ơn phu quân." Mắt y sáng lấp lánh, không giấu được niềm hân hoan khi nhận được món quà này.

Cuộc sống nhà nông đơn giản mà phong phú, khi bắt tay vào làm việc, thời gian trôi qua rất nhanh.

Đến chạng vạng tối, cha con nhà họ Phương quả nhiên làm việc rất nhanh nhẹn như lời đã hứa, vừa vá xong mái nhà, vừa sửa lại tường bao, còn dùng cành cây đan lại một cánh cổng sân mới.

Sau khi mọi việc kết thúc, tuy nói cái sân và căn nhà cũ này vẫn còn rất đơn sơ, nhưng may mắn là đã quy củ hơn trước, có chút dáng vẻ của nơi sinh sống.

Theo thỏa thuận trước đó, Nghiêm Chi Mặc đếm đủ 25 đồng tiền trả công cho Phương lão tam, trước khi họ đi còn dúi thêm mấy cái bánh bột ngô mới hấp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!