Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Nắm trong tay món hàng độc nhất vô nhị, Nghiêm Chi Mặc có đủ tư cách để đàm phán.
Chưởng quầy cửa hàng hương liệu ban đầu còn cảm thấy không vui vì bị một hậu sinh trẻ tuổi ép giá, nhưng càng nghe Nghiêm Chi Mặc nói, ông ta càng thấy hứng thú.
Thậm chí khi ấm trà đã pha đến nước thứ ba, ông còn sai tiểu nhị: "Đi lấy trà Mao Tiêm thượng hạng của ta ra đây."
Rồi quay sang khách sáo với Nghiêm Chi Mặc: "Mấy hôm trước mới có trà mới về, mời nếm thử."
Nghiêm Chi Mặc không để ý đến sự thay đổi thái độ này, vừa nói vừa viết liên tục. Phương án này hắn đã nháp sẵn trong đầu từ lâu, giờ nói ra trôi chảy như nước chảy mây trôi.
"Nước hoa và nến thơm của ta sẽ ra mắt theo mùa, mỗi mùa lại có chủ đề khác nhau. Mỗi quý còn có sản phẩm giới hạn và bao bì đặc biệt, ai đến trước được trước, quá hạn không chờ. Quầy chuyên doanh cung cấp dịch vụ thử mùi và có quà tặng kèm. Ngoài ra còn có chế độ hội viên, nếu quý trước tiêu dùng đủ mức quy định tại quầy chuyên doanh, quý sau sẽ được ưu tiên mua sản phẩm mới và hưởng ưu đãi nhất định."
Dứt lời, hắn lấy ra một số quà tặng nhỏ đã chuẩn bị trước. Ví dụ như sáp thơm hình cánh hoa, hay dây đeo đồng bộ với bình nước hoa…
Đến đây, chưởng quầy không dám coi thường Nghiêm Chi Mặc nữa, vì cách thức kinh doanh này cũng gợi mở cho ông nhiều điều.
Ngoài ra, yêu cầu của Nghiêm Chi Mặc cũng đơn giản: cửa hàng phải dành riêng một khu vực, vị trí bắt mắt để bày bán sản phẩm của hắn. Về phần tủ kệ trưng bày, hắn sẽ tự đặt làm theo kích thước chưởng quầy cung cấp rồi mang tới.
Chưởng quầy nghe thấy mình không phải bỏ ra gì nhiều, một cái tủ thì chiếm bao nhiêu chỗ? Hơn nữa hàng hóa cũng không cần bỏ vốn nhập. Vì đây không phải nhập hàng mà là ký gửi. Chỉ cần đồng ý với Nghiêm Chi Mặc, cửa hàng của ông sẽ trở thành nơi duy nhất ở trấn Bạch Dương b*n n**c hoa và nến thơm.
"Được, cứ theo lời ngươi." Chưởng quầy suy nghĩ một lát rồi nói tiếp, "Theo lý thuyết ngươi đặt quầy chuyên doanh trong cửa hàng ta thì phải thu tiền thuê chỗ, nhưng nể tình nước hoa và nến thơm của ngươi quả thực độc đáo, ta miễn cho ngươi khoản này, ngươi thấy thế nào?"
Chút tiền thuê đó chẳng đáng là bao, nhưng chưởng quầy đã muốn làm nhân tình thì Nghiêm Chi Mặc cũng vui vẻ chấp nhận.
Hai người thương lượng việc phân chia lợi nhuận, cuối cùng chốt ở mức 2:8. Nghiêm Chi Mặc tám phần, cửa hàng hương liệu hai phần.
Ký hợp đồng xong, mỗi bên lăn tay điểm chỉ.
Hẹn bảy ngày sau Nghiêm Chi Mặc mang tủ đã đặt làm đến, bày hàng lên là có thể chính thức khai trương. Chưởng quầy đã nóng lòng muốn thử, trong bảy ngày này ông phải tung tin nước hoa và nến thơm sắp có mặt tại cửa hàng mình ra khắp thị trấn Bạch Dương!
Rời khỏi Hương Duyệt Phường, Nghiêm Chi Mặc lại ghé qua cửa hàng son phấn lớn nhất trấn – Vũ Lâm Các.
Lần này sản phẩm hắn đưa ra là tinh dầu, nước cất và xà phòng sữa dê. Những thứ này không có hiệu ứng quảng cáo từ Đào thị như nước hoa và nến thơm.
Nên Nghiêm Chi Mặc mời nữ chưởng quầy dùng thử ngay tại chỗ. Tinh dầu và nước cất dưỡng da không thể thấy hiệu quả ngay, nhưng xà phòng sữa dê mới lạ và tốt thật sự.
Chưởng quầy của Vũ Lâm Các là một nữ tử, mặc váy hoa đỏ, dung mạo xinh đẹp. Nàng sai tiểu nhị bưng chậu nước đến rửa tay, thấy xà phòng sữa dê gặp nước tạo bọt mịn màng, rửa xong da tay mềm mại, lưu lại mùi sữa thoang thoảng. Đặc biệt mẫu mã cũng rất đẹp, thoạt nhìn như miếng bánh điểm tâm. Bánh nhỏ còn có dây tua rua, bày trong tiệm mà không bán được mấy trăm văn một cái thì thật vô lý.
Thấy nữ chưởng quầy động lòng, Nghiêm Chi Mặc lại áp dụng bài cũ, tiếp thị khái niệm "quầy chuyên doanh" ở đây.
Nữ chưởng quầy che miệng cười: "Tướng công thật có đầu óc, cái gọi là quầy chuyên doanh này ta mới nghe lần đầu đấy."
Nàng nghịch tua rua trên quạt tròn, cười nói: "Bàn chuyện làm ăn này với tướng công cũng không sao, nhưng tinh dầu và nước cất này ta cần dùng thử vài ngày mới trả lời được."
Đã vậy Nghiêm Chi Mặc cũng không vội ký hợp đồng, chỉ để lại hàng dùng thử, hẹn nếu nữ chưởng quầy quyết định thì đến Tây Song Các nhắn tin. Dù sao mấy thứ này có đưa cho người ta nghiên cứu cũng không biết cách làm ra.
Nữ chưởng quầy vẫn thích xà phòng sữa dê nhất, đề nghị Nghiêm Chi Mặc để lại 10-20 bánh bán thử. Nhưng Nghiêm Chi Mặc kiên quyết đợi ký hợp đồng, quầy chuyên doanh xong xuôi mới bán. Nữ chưởng quầy nghĩ ngợi, cũng không nỡ bỏ qua cái mánh lới "quầy chuyên doanh" này nên đồng ý chờ.
Thỏa thuận xong với hai cửa hàng, những món đồ mới mẻ trong tay Nghiêm Chi Mặc coi như đã có nơi tiêu thụ.
Hắn đã tính toán, trước tiên thử nghiệm mô hình này ở thị trấn, Bạch Dương trấn không lớn không nhỏ, làm nơi thí điểm rất tốt. Sau này nếu lợi nhuận ổn định sẽ mở rộng sang huyện thành, thậm chí phủ thành cũng chưa muộn.
Về việc mở cửa hàng riêng, hắn định để sau hãy tính, vì thuế thương nghiệp thời đại này thực sự quá cao. Như hiện tại, hắn chỉ lo sản xuất, không tham gia bán hàng trực tiếp nên không bị đánh thuế. Nhưng một khi có cửa hàng, thuế thương nghiệp hiện nay lên đến gần 50%, tức là kiếm được một lượng bạc thì phải nộp cho quan phủ 500 văn. Đương nhiên trong đó bao gồm không ít loại phí phụ thu, cái gọi là sưu cao thuế nặng chính là đây.
Chi bằng dùng cách hiện tại, tích cóp chút vốn liếng, rồi theo kế hoạch sang năm đi thi, xem có kiếm được cái công danh không. Đợi có danh phận Tú tài làm chỗ dựa, làm việc gì cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Chuyến đi này của Nghiêm Chi Mặc mất gần hai canh giờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!