Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Mới bước vào tháng mười, thôn Thạch Khảm đã bắt đầu có mưa.
Các lão nông đều biết, nếu tiết Sương Giáng có mưa thì khả năng mùa đông sẽ có mưa tuyết là rất lớn. Cái gọi là "tuyết lành báo hiệu năm bội thu" chính là đạo lý này, ngược lại thì có thể là mùa đông khô hạn.
Cho nên tuy mưa dầm dề suốt ngày, người nhà nông lại không thấy bất tiện, ngược lại đều mừng vì ruộng nương được tưới tắm, vụ thu hoạch năm sau chắc chắn sẽ không tệ.
Đám rau vụ thu trồng sau vườn nhà Nghiêm Chi Mặc cũng ứng với câu nói này, được mưa tắm mát nên xanh mơn mởn, tươi tốt lạ thường, những giọt nước đọng trên lá càng làm tăng vẻ non tơ mướt mát.
Chỉ có điều rau uống no nước thì gà lại mất tự do, con nào con nấy rúc trong chuồng sưởi ấm cho nhau. Gà ta ở quê lớn chậm, ước chừng phải nuôi thêm vài tháng nữa mới đẻ trứng, hiện tại chỉ biết ăn chứ chưa làm ra sản phẩm gì.
Nghiêm Chi Mặc tranh thủ lúc mưa nhỏ, khoác áo tơi đội nón ra cho gà ăn, rồi thêm cỏ nước cho lừa.
Sân đất lầy lội, sơ ý một chút là dính đầy bùn đất.
Hắn trở lại nhà chính, cởi giày để dưới mái hiên. Đôi giày này phải đợi nắng lên, bùn khô đi mới gõ sạch được, chứ giờ mà cọ rửa thì tốn công lắm.
Sau đó hắn cởi áo tơi treo ngoài tường, cúi xuống thay đôi giày sạch khác, thuận miệng nói với Diêu Chước: "Đợi trời tạnh, phải ra bờ sông kiếm mấy tảng đá xanh về lát sân, chứ cứ đến mùa mưa thế này thì phiền lắm."
Dứt lời, có lẽ do ra ngoài hít phải gió lạnh, họng ngứa ngáy, hắn không kìm được ho vài tiếng.
Diêu Chước đang khơi chậu than trong phòng, vội bảo Nghiêm Chi Mặc cởi áo khoác ngoài, treo lên giá hong cho khô. Tuy mặc áo tơi không đến nỗi ướt sũng nhưng cũng dính hơi ẩm, mặc trên người dễ nhiễm phong hàn. Thân thể phu quân nhà mình rốt cuộc vẫn yếu hơn người thường, không thể chủ quan.
Bếp lò đất nhỏ mấy hôm nay được chuyển vào trong phòng, trên đó đang hầm nước gừng đường đỏ.
Y múc một chén, thổi cho nguội bớt rồi đưa cho Nghiêm Chi Mặc: "Uống cho đỡ khát, tiện thể giải cảm."
Nước gừng thêm đường đỏ dễ uống hơn hẳn, uống hết nửa chén đã thấy toát mồ hôi lưng.
Cửu Nguyệt và Thập Lục cũng biết bên ngoài trời mưa, sáng sớm đã không chạy ra ngoài. Lúc này một đứa nằm dưới chân Diêu Chước, một đứa ngồi ở cửa, vẫy đuôi ngắm mưa.
Vì thời tiết xấu nên hôm nay cho Phương Nhị Nương và Khương Việt nghỉ, coi như nghỉ phép một ngày, tự nhiên hôm nay cũng không có tiền công.
Không ra ngoài được, Nghiêm Chi Mặc bèn lôi bộ dụng cụ chưng cất nước hoa ra, trải giấy bút, nghiền ngẫm thiết kế lại một bộ, định tìm thợ gốm nung thử xem sao.
Diêu Chước cũng không nhàn rỗi. Chân đau gác lên ghế đẩu, trên đùi đặt giỏ kim chỉ đựng đầy sợi tơ đủ màu. Ngón tay y thoăn thoắt tết sợi thành dải lụa, sau đó có thể thắt thành các loại nút dây trang trí và túi lưới. Phụ nữ và ca nhi nhà nông có tay nghề này thường làm rồi mang lên trấn bán.
Nhưng Diêu Chước làm là để phối với mấy thứ xà phòng sữa dê, nước hoa, tinh dầu mà Nghiêm Chi Mặc làm.
Nút dây có thể để chừa đoạn dây dài bên dưới, xâu vào những bánh xà phòng sữa dê nhỏ hình tròn đã đục lỗ, trông như món đồ trang sức tinh xảo đáng yêu.
Túi lưới thì dùng dây màu tết lại, đeo bên hông, bên trong có thể đựng khăn tay, ngọc bội, túi thơm… Đương nhiên cũng chỉ nhà khá giả mới có thú chơi tao nhã này.
Mấy thứ này Diêu Chước học từ mẹ khi còn nhỏ. Ở nhà họ Diêu nhiều năm, thỉnh thoảng Ngô thị cũng bắt làm, nhưng lại bị Diêu lão đại mang lên trấn bán lấy tiền, Diêu Chước chưa bao giờ được nhìn thấy đồng nào.
Y biết thắt nhiều kiểu: con bướm, hoa mai, hoa sen, đồng tâm kết… Bỏ quên mấy năm, giờ từ từ nhớ lại, động tác trên tay vẫn rất thành thục.
Than trong chậu nổ lách tách. Trong khung hình livestream, khán giả phát hiện bút của Nghiêm Chi Mặc đã dừng lại, ánh mắt bay sang người Diêu Chước.
[ Có người không chuyên tâm làm việc, một lòng một dạ ngắm vợ kìa, là ai thì tôi không nói đâu ]
[ Mọi người có thấy Chước ca nhi ngày càng đẹp ra không? Da trắng mịn, tóc đen bóng ]
[ Chỉ có tui ghen tị với lượng tóc của Chước ca nhi thôi sao? Tóc nửa đầu trên của cậu ấy còn nhiều hơn cả đầu tóc tui buộc lại… ]
[ Ngoài trời mưa lạnh buốt giá, trong nhà cẩu lương ngập mặt, không nói nhiều, ném một quả lôi! ]
Diêu Chước chẳng bao lâu cũng nhận ra ánh nhìn của Nghiêm Chi Mặc. Y quay đầu lại, thấy Nghiêm Chi Mặc chống cằm nhìn mình chằm chằm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!