Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Hôm Điêu Tường đến thôn Thạch Khảm lấy hàng, trời mới tờ mờ sáng.
Tiếng bánh xe bò lăn trên đường phá vỡ sự yên tĩnh thường ngày của ngôi làng. Người trong thôn dậy sớm làm việc, tốp năm tốp ba vừa đi vừa ngó nghiêng.
"Chiếc xe bò này từng đến đây một lần rồi, ta nhớ mang máng, hình như là của thương lái chuyên đi buôn ở các thôn khác. Lần trước lúc đi còn dừng ở đầu thôn một lúc."
"Ta cũng nhớ, lần trước vợ thôn trưởng còn mua hai con thỏ của hắn về cải thiện bữa ăn!"
"Ta còn nghe lỏm được, vợ thôn trưởng còn ưng mấy tấm da thỏ trên xe hắn, định mua một tấm về may tay áo cho con gái út, nhưng mà chẳng ưng màu nào cả. Tay thương lái kia bảo vốn dĩ có tấm đẹp, nhưng bị Nghiêm đồng sinh mua mất rồi, vợ thôn trưởng nghe xong cũng chẳng nói gì."
"Có thể nói gì được chứ? Lần trước cha thằng nhóc nhà ta tối sang nhà thôn trưởng hỏi chuyện đo ruộng ngày mai, thấy nhà Nghiêm đồng sinh đã thắp nến sáng trưng từ sớm. Loại nến nào mà thắp không biết xót của? Chắc chắn là không mất tiền mua rồi."
Kể ra thì trước kia các bà các cô còn thắc mắc sao cuộc sống nhà Nghiêm lão nhị bỗng dưng phất lên. Tuy vẫn ở nhà cũ nhưng quần áo đã thay bằng đồ mới tinh tươm, ngay cả tên ca nhi xấu xí ít khi ra khỏi cửa kia trên đầu cũng cài trâm bạc. Nhà cửa lúc nào cũng thơm phức mùi thịt, cứ như bữa nào cũng ăn đồ mặn vậy.
Giờ thì ai cũng biết hắn làm nghề bán nến, còn dựa hơi thôn trưởng làm chỗ dựa, mượn tay thôn trưởng xử lý êm đẹp nhà Nghiêm lão đại và nhà họ Diêu. Người ghen tị có, người ngưỡng mộ có, thậm chí có người còn tiếc rẻ: Sao lúc trước gả cho Nghiêm đồng sinh không phải con gái hay ca nhi nhà mình? Đứa nào chẳng hơn đứt Diêu Chước!
Đúng là mỗi người một số phận, giờ có tiếc đến gãy răng cũng muộn rồi.
Nói đi cũng phải nói lại, phụ nữ trong thôn cả ngày chẳng có việc gì khác ngoài tụ tập buôn chuyện nhà người ta, âu cũng là thường tình.
Nhưng hễ ai đi ngang qua mà đang đeo gùi trên lưng, nghe thấy chủ đề này đều lảng tránh từ xa. Có người quen biết bị bắt gặp, cũng chỉ chào hỏi qua loa rồi vội vàng đi về phía núi sau.
Nguyên nhân không gì khác, lúc nông nhàn nông dân cũng chẳng chịu ngồi không. Nghe Nghiêm đồng sinh bảo quả cây sơn trên núi phải tranh thủ nhặt hết trước tiết Lập Đông, sau đó sương xuống quả sẽ bị hỏng, hắn không thu mua nữa.
Lúc trước thôn trưởng thông báo chuyện Nghiêm đồng sinh thu mua quả, đã nói rõ ràng: Ai bàn tán lung tung sau lưng, hắn biết được thì dù có mang quả đến tận cửa cũng không thèm lấy.
Vì thế nhà nào cũng sợ dính líu đến mấy chuyện thị phi này, nhỡ đâu có miệng mà không giải thích được, tiền đến tay lại bay mất. Phải biết kiếm thêm được mấy chục văn tiền là ngày tết mâm cơm có thêm món ngon, trong bụng cũng có thêm chút nước béo.
Đầu bên kia, Nghiêm Chi Mặc vừa đón Điêu Tường vào sân, tự nhiên không hay biết những chuyện vụn vặt này trong thôn.
Lần trước Điêu Tường đã dặn, ngày lấy hàng hắn sẽ đến sớm để kịp đi giao hàng khắp nơi, nên Nghiêm Chi Mặc cũng dậy sớm chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.
Xà phòng tháo khuôn từ hôm trước, phơi nắng đủ ngày nên đã khô cứng và chắc chắn. Bề ngoài trông giống nến, cũng có màu vàng nhạt, khá giống với xà phòng trong ký ức kiếp trước của Nghiêm Chi Mặc. Hơn nữa hai đầu còn in hoa văn, ngay cả Điêu Tường cầm trên tay cũng thấy tinh xảo.
50 bánh xà phòng xếp lại khá nặng, Điêu Tường sợ va đập ảnh hưởng đến mẫu mã nên cẩn thận lót vải rồi mới xếp vào.
Từ khi đặt xà phòng ở chỗ Nghiêm Chi Mặc, mòn mỏi chờ đợi hơn nửa tháng nay, mỗi lần đi bán hàng hắn đều không quên quảng cáo trước. Tuy nói thứ này phải mắt thấy tai nghe mới tin, nhưng cứ khơi gợi sự tò mò của mọi người trước đã.
Còn lại 300 văn tiền hàng đợt này phải thanh toán, Nghiêm Chi Mặc không lấy tiền mà bảo Điêu Tường đổi thành hàng hóa.
Hắn hiện giờ bảy ngày đi trấn một lần, cái gì cũng mua được, nhưng đồ Điêu Tường thu mua từ các thôn mang lên trấn bán giá sẽ cao hơn. Nếu mua trực tiếp ở đây, Điêu Tường nể tình hợp tác lâu dài chỉ lấy chút tiền công vất vả.
Thế là hắn chọn một con gà rừng, một ít nấm phơi khô, đều là loại hiếm gặp trên núi, nghĩ đến mùi vị canh hầm đã thấy thèm.
Ngoài ra lần này Điêu Tường còn kiếm được ít thịt lợn rừng, do một thợ săn bắn được, bán một nửa trong thôn, giữ lại một ít ăn, còn thừa chút đỉnh bán cho hắn. Thịt lợn rừng khó chế biến, ít mỡ, nước dùng không ngọt lại còn hôi. Tay nghề kém nấu lên rất khó nuốt, thường chỉ có tửu lầu trên trấn mới làm cho mấy người thích của lạ.
Nghiêm Chi Mặc rất tự tin vào tay nghề của mình. Tuy kiếp trước môi trường sống đã nghiêm cấm ăn thịt thú rừng, nhưng hắn từng nghe một lão sành ăn chỉ cách ướp thịt lợn rừng. Đã ướp thì thịt để được lâu, nên hắn lấy khá nhiều.
Lúc Điêu Tường đi, Nghiêm Chi Mặc tặng lại hắn mấy mẩu xà phòng vụn, bảo hắn mang đi cho người ta dùng thử hoặc giữ lại dùng cũng được. Điêu Tường hớn hở cất đi, hứa nếu 50 bánh này bán chạy, lần sau đi qua thôn Thạch Khảm sẽ lại ghé đặt hàng.
Khách đi rồi, sân vắng vẻ trở lại, Nghiêm Chi Mặc liền nghe thấy động tĩnh trong phòng.
Hắn múc thêm ấm nước nóng bưng vào, quả nhiên thấy Diêu Chước đã tỉnh.
Đêm qua hai người quấn quýt hơi quá đà, Nghiêm Chi Mặc thì thỏa mãn, còn Diêu Chước ngủ đến tận bây giờ vẫn còn ngái ngủ. Do chân bị thương, tư thế hạn chế nên sáng nay dậy người đau ê ẩm.
Nghiêm Chi Mặc thấy y uống nước nhuận họng, vừa nhẹ nhàng xoa bóp cho y vừa kể chuyện Điêu Tường đến lấy xà phòng từ sớm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!