Chương 46: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits. 

Nghiêm Chi Mặc vừa nói vậy, Diêu Chước liền biết, chắc chắn phu quân lại mua quà cho mình.

Y vừa mong chờ, lại vừa cảm thấy tiền Nghiêm Chi Mặc vất vả kiếm được nên để dành thì hơn, tiêu cho y thật lãng phí. Bộ trang sức lần trước, ngày thường y chỉ dám đeo cây trâm bạc. Khuyên tai và vòng tay đều cất kỹ, thỉnh thoảng nhớ đến thì lấy ra ngắm. Hai thứ đó nếu đeo hàng ngày ở trong thôn thì quá phô trương, vẫn nên khiêm tốn chút cho thỏa đáng.

Hơn nữa, chỉ riêng hộp trang sức đó thôi, đặt ở nhà nông dân khác thì cả đời nữ tử hay ca nhi cũng chưa chắc sắm đủ một bộ, y đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

Nghiêm Chi Mặc nhìn ánh mắt vừa mong chờ vừa kiềm chế của Diêu Chước, lòng mềm nhũn.

"Đưa tay cho ta."

Hắn lên tiếng, Diêu Chước theo bản năng đưa tay phải ra. Nghiêm Chi Mặc nhẹ nhàng nắm lấy, ngay sau đó, như làm ảo thuật, trên cổ tay hắn xuất hiện một chiếc vòng tay tết dây đỏ.

"Vòng bạc đeo không tiện làm việc, cái này thì vừa vặn."

Dây đỏ được tết kiểu nút thắt có thể điều chỉnh độ rộng, nhìn kỹ thì trong sợi dây còn lẫn cả chỉ vàng, dưới ánh mặt trời lấp lánh rất đẹp mắt.

Đeo chiếc vòng vào cổ tay trắng nõn gầy guộc của Diêu Chước, thắt chặt nút dây, Nghiêm Chi Mặc chỉnh lại góc độ một chút.

Trên dây đỏ tất nhiên không trống trơn, mà có xâu bốn hạt gỗ nhỏ xếp thành hàng. Một hạt hình con thỏ con, một hạt hình củ cải, xếp cạnh nhau trông như con thỏ đang ăn củ cải. Hai bên là hai đóa hoa đào, xen giữa con thỏ và củ cải là hai hạt ngọc xanh nhỏ xíu tinh xảo, giống hệt hạt ngọc ở đuôi dây. Bốn hạt gỗ nhỏ xíu bên ngoài đều được phủ một lớp dầu bóng, dính nước cũng không sợ hỏng.

Không chỉ Diêu Chước vui mừng ngắm nghía mãi không thôi, mà khán giả trên livestream cũng nhất thời kinh ngạc.

[ Tui không theo dõi hết các buổi live, tui đã bỏ lỡ gì thế này? Mấy hạt gỗ kia không phải do Mặc Bảo tự khắc đấy chứ?? ]

[ Chúc mừng bạn đã đoán đúng! Chủ phòng đã tốn cả đống gỗ vụn mới mài ra được bốn hạt nhỏ xíu này đấy! Ảnh thật sự… tui khóc chết mất! ]

[ Cười chết, hồi trước Mặc Bảo còn trốn trong phòng hoặc trong bếp lén lút khắc, mở bình luận hỏi ý kiến fan nữa chứ ]

[ Buổi đó tôi có xem nè! Ảnh còn khoe mình có chút tay nghề điêu khắc, tại con dao khắc không thuận tay thôi! ]

[ Nhưng mà làm đồ nhỏ khó hơn đồ lớn nhiều, lỡ tay một cái là hỏng luôn không cứu vãn được ~ ]

[ Lúc trước mình còn nghĩ làm mấy thứ bé tí tẹo chưa bằng móng tay này để làm gì, không ngờ xâu lên lại độc đáo thế ]

Diêu Chước ngắm đủ rồi, vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt hơi oán trách của Nghiêm Chi Mặc.

"Đồ ta tặng đẹp đến thế sao, khiến ngươi chỉ mải nhìn nó mà không thèm nhìn ta?"

Diêu Chước hơi luống cuống.

"Sao có thể, ta chỉ là nhất thời nhìn ngây người thôi." Diêu Chước lấy hết can đảm, nắm ngược lại tay Nghiêm Chi Mặc, sờ vào đầu ngón tay hắn, đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Phu quân, mấy hạt gỗ này, có phải do ngươi khắc không?"

Nghiêm Chi Mặc sững lại, rồi mỉm cười: "Sao ngươi biết?"

Diêu Chước không ngờ mình đoán đúng thật, niềm vui càng lớn hơn, y rũ mắt nói: "Lúc trước có hai lần ta thấy vạt áo ngươi dính vụn gỗ nhỏ, cứ tưởng là đi xưởng mộc của Phương đại ca dính vào. Nhưng sau đó mấy lần ngươi không đi xưởng mà vẫn có. Còn một lần ngươi bị đứt tay, ta hỏi thì ngươi bảo do cắt rau củ, làm ta đau lòng mãi."

Không ngờ từng chuyện nhỏ nhặt Diêu Chước đều ghi nhớ trong lòng. Nghiêm Chi Mặc để mặc Diêu Chước nắm tay mình, nói: "Đã lâu ta không khắc gỗ, tay nghề cũng mai một, may mà cũng làm được mấy món đồ chơi nhỏ này, mang sang nhờ Phương đại ca quét dầu giúp. Hôm nay đi trấn, ta tìm cửa hàng trang sức chọn mấy hạt ngọc, nhờ người ta tết dây xâu vào, lúc này mới ra dáng một chút."

Hắn chỉ vào chiếc vòng tay: "Sinh nhật ngươi năm nay đã qua từ trước khi chúng ta thành thân, cái này coi như quà sinh nhật bù cho ngươi. Ngươi tuổi thỏ*, nên ta làm hình con thỏ. Mấy hạt này gọi là "Chuyển Vận Châu" (hạt may mắn), đúng ra phải làm bằng vàng mới tốt, nhưng hiện tại chưa có điều kiện, ngươi cứ đeo tạm đồ ta khắc, sau này ta sẽ đổi thành vàng cho ngươi."

*(là tuổi Mão – mèo bên VN)

Diêu Chước nghe đến vàng thì vội nói: "Vàng đâu phải thứ ta xứng dùng, cái này là tốt lắm rồi."

Y không được đi học, không biết nói lời hay ý đẹp, hồi lâu sau mới khẽ nói: "Phu quân tự tay làm, quý giá hơn vàng nhiều."

Nói xong lại sờ sờ chiếc vòng, cảm thấy ngàn vàng cũng không đổi. Sờ xong lại nhớ tới lời trách móc vừa rồi của Nghiêm Chi Mặc rằng y chỉ nhìn quà mà lơ là người, y khựng lại, rồi kéo góc áo Nghiêm Chi Mặc, thì thầm câu gì đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!