Chương 45: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Thích Đăng Hiểu nhìn theo ánh mắt của vị phụ nhân, thấy một hộp gỗ lạ mắt. Lại nhìn Nghiêm Chi Mặc đứng một bên, y đoán ngay đó là đồ Nghiêm Chi Mặc mang đến gửi tạm, chỉ là không biết bên trong có gì, có tiện mở ra xem hay không.

Hai người rốt cuộc cũng hiểu ý nhau, trao đổi ánh mắt một cái, Thích Đăng Hiểu liền hiểu ý Nghiêm Chi Mặc, nói ngay: "Mợ, xem trí nhớ của ta này, đây là hàng mới Nghiêm tướng công vừa mang tới hôm nay, ta còn chưa biết là cái gì đâu. Đã hôm nay người đến đây, vừa khéo cùng xem thử là vật hiếm lạ gì."

Nghiêm Chi Mặc nghe vậy, đoán chừng Thích Đăng Hiểu từng nhắc đến mình với vị phu nhân này, bèn hành lễ: "Tại hạ Nghiêm Chi Mặc, tham kiến phu nhân."

Quả nhiên phụ nhân nghe tên liền nhận ra: "Ngươi chính là vị đồng sinh tự mình mày mò ra cách làm nến tại nhà đó sao?"

Nghiêm Chi Mặc gật đầu xác nhận.

Phụ nhân đánh giá hắn một lượt, chỉ vào chiếc hộp gỗ, tò mò hỏi: "Trong đó cũng là nến à? Sao lại có mùi cam quýt?"

Nghiêm Chi Mặc cười nhạt đáp: "Cam quýt giá đắt, ở phương bắc này rất hiếm có, vẫn là phu nhân kiến thức uyên bác. Về phần trong hộp là vật gì, để ta mở ra cho phu nhân xem sẽ rõ."

Phụ nhân được khen nên rất hài lòng, cười rụt rè nói: "Vậy mở ra xem thử đi."

Nghiêm Chi Mặc bước lên một bước, tự tay mở hộp gỗ ra. Tức thì một làn hương thơm ngát tỏa ra, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào bên trong hộp.

Dù phụ nhân cố giữ vẻ đoan trang, nhanh chóng giấu đi vẻ ngạc nhiên trong mắt, nhưng vẫn bị Nghiêm Chi Mặc nhìn thấu. Hắn rất tự tin vào hộp nến thơm này, hơn nữa tinh dầu cẩu quýt có thể nói là tập trung toàn bộ tinh hoa ở vỏ quả, mùi thơm hoàn toàn có thể sánh ngang với cam quýt thật.

Thích Đăng Hiểu cũng nhìn thấy vật trong hộp: năm cây nến to bằng nắm tay xếp thành hàng, cánh hoa không biết dùng cách nào hòa vào trong sáp, màu sắc phối hợp rất hài hòa. Trong hộp gỗ, dường như để hô ứng với cánh hoa trong nến, còn được điểm xuyết bằng cỏ khô trắng và các loại hoa khô đủ màu, tuyệt đối là một món quà cực kỳ sang trọng.

Vị phụ nhân này họ Đào, thực ra là biểu mợ của Thích Đăng Hiểu. Biểu cữu của hắn thời trẻ cũng thi đỗ tiến sĩ, làm quan nơi đất khách quê người nhiều năm, phấn đấu nửa đời người mới được điều về kinh làm quan ngũ phẩm. Nào ngờ chưa ngồi ấm chỗ đã bị cuốn vào tranh chấp triều đình. Để giữ khí tiết tuổi già và tránh liên lụy người nhà, ông lấy cớ bị bệnh phong thấp xin về hưu về quê.

Vì trước kia quan hệ với gia đình mẹ Thích Đăng Hiểu rất thân thiết, nay hai vợ chồng thương cảm cho hoàn cảnh của Thích Đăng Hiểu nên chiếu cố y rất nhiều.

Mấy hôm trước bà theo biểu cữu Thích Đăng Hiểu về ở tạm tại một trang viên ngoại ô mới mua. Gần đây trở về mới biết Thiên Minh Lâu lại gây khó dễ cho Tây Song Các, vừa rồi trong hậu đường không ít lần nhắc đến chuyện này, cũng chính vì thế mới dẫn đến chủ đề về Nghiêm Chi Mặc.

Thích Đăng Hiểu chợt nhớ ra mợ từng nói ân sư của biểu cữu mấy ngày nữa cũng sẽ về hưu về quê, trên đường đi qua thị trấn Bạch Dương, đã hẹn trước trong thư là sẽ ghé qua nhà làm khách mấy ngày. Mợ đang lo không biết chuẩn bị quà gì, nhất là quà cho nữ quyến nhà ân sư, vì trên thị trấn này thực sự không có món gì ra hồn.

Không suy nghĩ lâu, y nói ngay: "Nghiêm tướng công, loại nến này ta chưa từng thấy bao giờ, xin hỏi được làm thế nào vậy?"

Nghiêm Chi Mặc hào phóng đáp: "Loại nến này tên là nến thơm tinh dầu. Tinh dầu trong đó được ta chiết xuất từ vỏ quýt qua nhiều công đoạn phức tạp, chắt lọc lấy mùi hương tinh túy nhất. Gần hai mươi cân quả mới được một lọ tinh dầu nhỏ, làm thành năm cây nến này. Còn cánh hoa bên trên, vùng quê chúng ta không có kỳ hoa dị thảo gì, chỉ là hoa dại tươi mới trên núi, chọn những bông đặc sắc một chút để trang trí.

Thiết nghĩ các bậc quý nhân đã quen nhìn mẫu đơn thược dược phú quý, hay lan trúc mai thanh nhã, biết đâu lại hứng thú với chút hương vị đồng quê này."

Dứt lời, hắn bổ sung thêm: "Dù là tự dùng hay làm quà tặng, còn có thể kết hợp với bộ dụng cụ cắt nến bằng đồng thau bán ở chỗ Thích chưởng quầy. Vật này một khi thắp lên, mùi hương lưu lại rất lâu, ánh nến lung linh, so với lư hương thì có một phong vị riêng."

Lời này có thể nói là trúng tim đen Đào thị, bà lập tức động lòng. Chỉ là hộp nến này tuy có nét thú vị đồng quê, nhưng rốt cuộc vẫn kém một chút đẳng cấp.

Bà xoay chiếc khăn tay, hỏi: "Hương quả so với hương hoa thì vẫn hơi rẻ tiền. Lúc này đang là mùa hoa quế, ngươi có thể dùng hoa quế làm nến thơm này không?"

Nghiêm Chi Mặc đang lo không tìm được hoa quế thích hợp. Thôn Thạch Khảm không ai trồng quế, trên núi tuy có nhưng là quế dại, bản chất khác hẳn với hoa quế cảnh.

"Tất nhiên là được, hoa quế hương thơm ngào ngạt, rất hợp với tiết trời kim thu này. Hơn nữa không chỉ làm nến thơm, còn có thể làm nước hoa."

Nghiêm Chi Mặc xách giỏ tre lên, mở vải che lấy ra lọ nhỏ bên trong, hai tay dâng lên. Đợi nha hoàn bên cạnh Đào thị nhận lấy, hắn mới nói: "Trong này là nước hoa làm từ vỏ quýt, đổi sang loài hoa khác cũng cùng đạo lý. Nước hoa này có thể xức lên cổ tay hoặc quần áo. Cũng có thể nhỏ vào nước gội đầu, chải đầu, sảng khoái hơn dùng sáp thơm nhiều."

Nha hoàn nghe vậy, được Đào thị ra hiệu liền mở lọ nhỏ, kiểm tra không có gì bất thường rồi dâng cho Đào thị.

Đào thị nhận lấy, ghé mũi ngửi nhẹ, soi lên ánh sáng thấy chất lỏng trong veo có chút màu sắc như nước, liền mỉm cười: "Hậu sinh nhà ngươi quả thực có chút khéo léo."

Thứ gọi là nước hoa này, ngày trước ở kinh thành bà cũng chưa từng nghe nói. Hơn nữa mùi vỏ quýt này bà ngửi cũng thấy thích, tỉnh táo tinh thần, tươi mát không ngấy. Theo lời giới thiệu của thư sinh, bà xức một chút lên cổ tay, quả nhiên khi giơ tay lên thoang thoảng mùi hương. Hơn nữa vì là dạng nước nên thấm rất nhanh, không để lại dấu vết.

Thích Đăng Hiểu đứng bên cạnh nhìn là biết mợ đã thực sự động lòng.

Quả nhiên rất nhanh, Đào thị mở miệng: "Thế này đi, hộp nến thơm này hôm nay ta mua, cả lọ nước hoa này nữa. Ngoài ra, trong phủ cũ nhà ta có hai cây quế già, là giống Đan Quế ba nhụy quý hiếm, màu vàng kim, hoa nở lâu tàn, thế gian ít có. Đợi ta hái một ít cho ngươi, ngươi làm giúp ta một hộp nến thơm nữa, và cả cái gọi là nước hoa này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!