Chương 44: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Chỉ dựa vào nến thông thường thì không thể nào bán được giá cao, điều này Nghiêm Chi Mặc đã sớm hiểu rõ.

Nếu nói đến nến khắc hoa, nến mạ vàng… thì thời đại này đã có từ lâu, tay nghề của những người thợ thủ công lâu năm chắc chắn cao siêu hơn hắn.

Đã vậy thì chi bằng tìm lối đi tắt.

Từ xưa đến nay, tiền của người giàu bao giờ cũng dễ kiếm nhất. Họ không tiếc tiền mua sắm đủ loại đồ vật dù không thực dụng, miễn là đem lại sự hưởng thụ.

Thắp hương xông hương càng là biểu tượng của nhà giàu thời này. Nhà nghèo cùng lắm chỉ lên núi hái ít cỏ dại đuổi muỗi, tỉnh táo đầu óc, chứ làm sao dám đốt hương đắt tiền.

Muốn kiếm được khoản tiền này, đồ vật phải tinh xảo và hiếm có.

Nghiêm Chi Mặc đun chảy sáp bột, khuấy đều rồi để lửa nhỏ giữ ấm.

Trước đây khi chặt tre làm khuôn đúc, hắn có chặt riêng một cây tre to, định bụng làm ống đựng thư hoặc gùi tre đựng nước khi lên núi. Sau này hai người ít đi núi nên việc đó bị gác lại. Mấy hôm trước Nghiêm Chi Mặc nhớ ra, bèn đem cây tre đó làm thành khuôn đúc nến cỡ đại, lúc này vừa hay dùng đến.

Hắn tìm đôi đũa, hỏi Diêu Chước xem cánh hoa màu nào đẹp. Diêu Chước không biết hắn định làm gì nhưng cũng chọn vài cánh. Nghiêm Chi Mặc dùng đũa gắp cánh hoa lên, chấm một chút sáp nóng vào bốn góc rồi dán lên thành trong của khuôn đúc.

Sau đó để sang một bên, đợi lát sau sáp đông lại sẽ cố định cánh hoa, như vậy lát nữa đổ sáp lỏng vào thì cánh hoa sẽ không bị trôi đi.

Trong lúc chờ đợi, hắn không chút keo kiệt đổ hết lọ tinh dầu vừa chiết xuất được vào nồi sáp lỏng.

Hành động này khiến Diêu Chước thót tim, bởi vì y đã tận mắt chứng kiến việc chiết xuất chút tinh dầu này khó khăn thế nào. Nhưng thấy Nghiêm Chi Mặc dùng hào phóng như vậy, y biết phu quân mình đã có tính toán.

Nghiêm Chi Mặc bận rộn tay chân, Diêu Chước đẩy xe lăn lại gần rót thêm nước ấm cho hắn. Y còn bốc một nắm hạt dẻ bỏ vào bát, bóc xong thì đút cho Nghiêm Chi Mặc một hạt.

Tinh dầu có hạn, chỉ thêm một chút là mùi hương đã tỏa ra. Tinh dầu vốn là dạng dầu nên sẽ không ảnh hưởng đến việc định hình của nến.

Nghiêm Chi Mặc dán cánh hoa cho tổng cộng năm cái khuôn, đổ sáp lỏng đã pha hương liệu vào, cẩn thận cố định bấc nến.

Xong việc, hai người thu dọn đồ đạc, ủ lửa trong bếp để đảm bảo không tắt, rồi chuẩn bị sang nhà Vương đại phu nghỉ ngơi.

Bên này sấy thêm ba ngày nữa là có thể dọn về. Tuy ở nhà Vương đại phu cũng thoải mái, thỉnh thoảng còn được thỉnh giáo y thuật, Linh ca nhi lại dễ thương, nhưng rốt cuộc vẫn không tự tại bằng nhà mình.

Sương đêm xuống, hai người khoác thêm áo ngoài dày dặn. Ra khỏi cửa, Cửu Nguyệt nhảy nhót chạy trước, thỉnh thoảng quay lại sủa hai tiếng như giục họ đi nhanh lên. Còn Thập Lục có lẽ vì không thích mùi nước hoa trên cổ tay Diêu Chước nên bò lên vai hắn nằm, cái đuôi vung vẩy phía sau.

Nghiêm Chi Mặc đẩy xe lăn của Diêu Chước đi trên đường mòn trong thôn, ngước nhìn bầu trời. Rằm tháng Tám đã qua mấy ngày, trăng khuyết như một miếng dưa hấu.

Hắn chợt nghĩ, đến nay vẫn chưa rõ thế giới này và thế giới hắn từng sống rốt cuộc có quan hệ thế nào, những khán giả trong phòng livestream kia đến từ đâu. Trước kia từng đọc câu thơ "Thanh sơn nhất đạo đồng vân vũ, minh nguyệt hà từng thị lưỡng hương" (Núi xanh một dải cùng mưa gió, trăng sáng nào đâu chia hai nơi). Vầng trăng sáng này không biết có phải là vầng trăng hắn từng ngắm ở kiếp trước không.

Người đã chết một lần, đối với nhiều chuyện đều nhìn rất thoáng. Chút cảm thán vẩn vơ đó tan biến ngay khi Diêu Chước hỏi hắn có lạnh không. Hai người lại bàn chuyện làm khăn quàng cổ bằng da thỏ mua lần trước. Đợi rảnh rỗi Diêu Chước sẽ hỏi Khương Việt cách làm, học xong sẽ tự may, trời lạnh thêm chút nữa là dùng được.

Nói đến đây, con mèo Thập Lục nghịch ngợm xoay người, quất đuôi vào mặt Diêu Chước. Hai người mỉm cười nói có khi chẳng cần khăn quàng cổ đâu, đến lúc đó cứ quấn Thập Lục quanh cổ là ấm rồi.

Về đến nhà Vương đại phu, ông vẫn chưa ngủ, khoác áo ngồi viết đơn thuốc dưới đèn. Linh ca nhi gục đầu vào gối ông ngủ gà ngủ gật, nghe tiếng động bên ngoài liền chạy ra mở cửa.

"Cảm ơn Linh ca nhi." Diêu Chước đưa gói hạt dẻ nướng bọc trong khăn cho nó, hạt nào cũng nứt vỏ, thơm ngọt bở tơi. Linh ca nhi hớn hở nhận lấy. Hai người chào Vương đại phu rồi vào phòng.

Buổi tối nằm xuống, trên người cả hai vẫn còn vương vấn mùi hương trái cây chưa tan hết, dường như vương cả lên tóc.

Ôm nhau thì thầm to nhỏ một lúc, cơn buồn ngủ kéo đến, cả hai bình yên chìm vào giấc mộng.

Mấy ngày sau, địa điểm làm nến lại chuyển về sân nhà mình. Trong thôn cơ bản đều biết Nghiêm Chi Mặc hiện sống nhờ nghề làm nến, ngoài ra còn có thứ gọi là xà phòng thơm dùng rất tốt.

Lần trước bán hết mấy bánh dùng thử, vẫn có người đến hỏi mua. Nghiêm Chi Mặc tính toán số lượng rồi nhờ Phương lão đại làm thêm 50 cái khuôn mới, tranh thủ một buổi chiều đổ khuôn hết. Nhưng làm xà phòng cần thời gian chờ khô nên mọi người đành phải đợi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!