Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Nghiêm Chi Mặc cùng Phương Nhị Nương và Khương Việt mượn sân nhà Vương đại phu làm nến trong hai ngày. Hai ngày nay thời tiết đẹp lạ thường, quả cây sơn phơi cũng rất nhanh khô.
Ngày nhà kính và giường đất chính thức hoàn thành, mẻ nến 400 cây mới cũng vừa được đổ khuôn xong, chỉ chờ đông đặc để tháo khuôn.
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước về nhà nghiệm thu công trình, thanh toán tiền cho Vương Đại. Vương Đại dặn kỹ phải đốt lửa sấy đủ bảy ngày để hong khô hoàn toàn bên trong giường đất. Nếu có vấn đề gì cứ đến tìm hắn.
Nghiêm Chi Mặc kiếp trước chưa từng ngủ giường đất, lúc này nhìn cái giường mới xây, nhớ tới câu tục ngữ "vợ con giường ấm". Hiện tại xem ra cuộc sống của hắn so với câu nói đó chỉ còn thiếu mỗi đứa con.
Nghĩ đến đây, hắn buột miệng nói với Diêu Chước.
Lúc này trong sân ngoài nhà đều có người, Phương Nhị Nương và Khương Việt đang chuyển dụng cụ từ nhà Vương đại phu về, hai đứa trẻ Thù ca nhi và Linh ca nhi cũng đang lăng xăng giúp đỡ.
Diêu Chước theo bản năng nhìn ra ngoài, sợ bị người khác nghe thấy.
"Ban ngày ban mặt."
Giọng điệu y không hẳn là trách móc, lọt vào tai Nghiêm Chi Mặc lại nghe như một kiểu làm nũng khác.
Bình luận trên livestream lại được dịp xôn xao.
[ Da mặt Chước ca nhi mỏng quá, trình độ này của Mặc Bảo mà cũng trêu ghẹo thành công được! ]
[ Ai bảo nền tảng Câu Câu chỉ có cái xe đạp rách, lại còn thiếu mất một bánh thế này… ]
[ Hễ chủ bá định "lái xe" là phòng livestream bị che ngay, đừng hỏi sao tôi biết ]
Trong sân, Phương Nhị Nương và Khương Việt gom số quả cây sơn chưa dùng đến lại, phát hiện số lượng thực sự quá ít.
Nguyên nhân là do sau vụ thu hoạch, thời gian nông nhàn ngắn ngủi đã qua, những hộ có ruộng trong thôn bắt đầu bận rộn cày bừa vụ thu.
Có câu "Thu phân sương giáng muộn, Hàn lộ trồng mạch vừa". Ngoài lúa mì, lúa nước, vụ thu còn có thể trồng các loại đậu và lạc. Ruộng đồng quanh năm không lúc nào ngơi nghỉ, mỗi hạt thóc gieo xuống đều là niềm hy vọng của người nông dân cho năm sau.
Vụ thu vừa bắt đầu, lao động chính trong nhà đều phải ra đồng, người đến bán quả tự nhiên ít đi. Rốt cuộc trồng trọt mới là việc chính, những việc kiếm thêm này chỉ tranh thủ lúc rảnh rỗi mới làm.
Nếu đợi đến khi xong vụ thu thì e là không kịp giao hàng đợt sau cho Tây Song Các.
Đang lúc lo lắng thì ba anh em Bạch Đại Sơn lại đến. Lần này mang tới đúng một trăm cân, nhận một trăm văn tiền tươi thóc thật, ba đứa trẻ vui mừng khôn xiết.
Nghiêm Chi Mặc ngồi xuống ước lượng chỗ quả sơn, tò mò hỏi sao bọn nhỏ hái được nhanh thế. Quả cây sơn nhỏ, nhẹ cân, lại khó hái, đa số mọi người chỉ nhặt quả rụng hoặc dùng sào đập, rất khó gom được số lượng lớn.
Bạch Đại Sơn cất kỹ tiền, vỗ vỗ túi rồi mới nói: "Ta đi các thôn lân cận tìm một đám trẻ con. Giờ người lớn bận cày bừa, bọn choai choai không giúp được gì, không ra đồng thì cũng chạy chơi lung tung. Núi sau rộng thế, mỗi thôn có địa phận riêng, chúng nó gom đủ rồi giao cho ta."
Nó cúi xuống bốc một nắm quả cho Nghiêm Chi Mặc xem: "Ta đã dặn chúng nó rồi, quả hỏng không lấy, phải nhặt quả to đẹp mới được."
Nghiêm Chi Mặc nghe là biết Bạch Đại Sơn đang kiếm chênh lệch giá. Rốt cuộc sức của ba anh em nó có hạn, mà người đi rừng thường có quy tắc ngầm không xâm phạm địa bàn của nhau, trừ khi vào rừng sâu núi thẳm – nơi chỉ thợ săn gan dạ mới dám vào.
Không ngờ đứa trẻ này lại có đầu óc như vậy, Nghiêm Chi Mặc tán thưởng nhìn nó, rồi nghĩ đến việc khác muốn nhờ chúng.
"Các ngươi có thể lên núi hái thêm cho ta ít quả cẩu quýt, hay còn gọi là quýt hôi. Ta cũng thu mua, nhưng giá thấp hơn, năm cân hai văn tiền. Mùa này chắc còn nhiều quả xanh, ta chỉ lấy những quả đã chín vàng thôi. Ngoài ra, thấy hoa dại đẹp ta cũng mua, yêu cầu cánh hoa phải tươi nguyên, màu gì cũng được, hái cả cành lá, c*m v** nước còn tươi được vài ngày là tốt nhất.
Cái này trước mắt chưa cần nhiều, hái hai bó là đủ."
Không ngờ lại có thêm việc mới, quýt hôi dễ hái hơn quả cây sơn nhiều, giá thấp chút cũng chẳng sao. Hơn nữa vào vụ cày bừa, Bạch Đại Sơn phải giúp bác cả làm việc, nhưng Nhị Ni và Tam Xuyên còn nhỏ không phải ra đồng nên rảnh rỗi. Để chúng đi hái quả cây sơn thì nó không yên tâm, nhưng quýt hôi mọc đầy chân núi, không cần vào sâu, rất an toàn. Còn hoa dại thì để Nhị Ni đi chọn, con gái ai chẳng thích hoa, ngày thường lên núi nó cũng hay hái hoa cài đầu chơi.
Ba đứa trẻ để lại quả cây sơn, hưng phấn ra về.
Vì thiếu nguyên liệu, Phương Nhị Nương và Khương Việt định ra ngoài nhặt ít lá cây về đốt tro kiềm để dành cho mẻ xà phòng sau. Tiện thể cắt ít cỏ về băm cho gà ăn. Làm việc ở nhà họ Nghiêm, thấy Diêu Chước bị thương, mấy việc vặt này họ thường tiện tay làm giúp luôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!