Chương 42: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Vốn tưởng chuyển chỗ ở bảy ngày sẽ phải mang theo không ít đồ đạc, nhưng khi thực sự bắt tay vào thu dọn mới phát hiện cũng chẳng có bao nhiêu.

Những thứ thiết yếu ngoài vật dụng quý giá thì chỉ có chăn đệm trải giường và quần áo tắm rửa. Nghĩ đến việc sang ở nhờ chắc chắn phải mượn bếp nhà Vương đại phu nấu ăn, hai người bàn nhau lấy một con thỏ và một con gà rừng đang treo trên xà nhà mang theo.

Gạo và mì mỗi thứ một túi nhỏ, ngày mai lại sang nhà Phương lão tam đổi ít rau tươi và trứng gà là cơ bản đủ ăn. Vì thế kế hoạch vận chuyển đồ đạc trước một ngày là không cần thiết.

Nghiêm Chi Mặc chỉ nhờ Khương Việt khi tan làm đi đón Thù ca nhi thì tiện thể báo với Vương đại phu một tiếng là được.

Sáng sớm hôm sau, thợ xây giường đất quả nhiên đến đúng hẹn.

Vì đã thỏa thuận bao trọn gói, giá cả tuy đắt hơn chút nhưng được cái bớt lo. Ma Tam bảo giường đất nhà hắn cũng do người này xây, làm việc rất thật thà, mùa đông năm ngoái nằm ấm áp, chẳng có chút vấn đề gì.

Hơn nữa làm nghề này quan trọng nhất là danh tiếng, đều là người cùng làng cùng xóm, làm ẩu cho nhà ai thì sau này chẳng ai thèm thuê nữa.

Người thợ cả tự xưng là Vương Đại, trông quả thực là một hán tử đáng tin cậy.

Vì trước đó đã nói rõ là dùng gạch nung chứ không dùng gạch mộc, lại bao trọn gói, nên Vương Đại mang theo một chiếc xe đẩy chở gạch tới. Họ làm quen tay nên cần bao nhiêu gạch đều nắm rõ trong lòng.

Vào nhà đo đạc vị trí, cơ bản dựa trên nền giường cũ, có thể mở rộng ra một chút. Xác nhận xong xuôi, Nghiêm Chi Mặc đưa ra yêu cầu cải tạo phòng chứa củi thành phòng ấm thông với giường đất.

Vương Đại sững người, không ngờ nhà nông cũng muốn làm phòng ấm. Thứ này y từng nghe sư phụ kể, chỉ có nhà giàu trên thành phố mới có.

"Làm phòng ấm không khó, chỉ hơi phiền phức chút, thời gian thi công cần kéo dài thêm hai ngày." Y vào phòng chứa củi xem một vòng, chỉ lên mái nhà và cửa sổ, "Phòng này cũng cần tu sửa lại, cửa sổ phải bịt kín, nếu không hơi nóng sẽ thoát hết ra ngoài."

Việc tu sửa đơn giản họ cũng bao luôn, cái này dễ, không lấy thêm bao nhiêu tiền, chỉ là tiện tay làm giúp.

Thỏa thuận xong, Vương Đại thu tổng cộng hai lượng bạc. Trừ tiền mua gạch mới, mấy anh em thợ cũng chia nhau được mỗi người vài trăm văn. Nghề xây giường đất là nghề thủ công, người có tay nghề bao giờ cũng kiếm được tiền.

Chỉ là túi tiền trong nhà hiện tại không còn nhiều, số còn lại tuy đủ chi tiêu hàng ngày một thời gian nhưng không có khoản lớn nào. Ngoài nến là nguồn thu ổn định, xà phòng thì chu kỳ sản xuất quá dài. Nghiêm Chi Mặc lại nhớ đến chuyện chiết xuất tinh dầu và nước hoa từ quả cẩu quýt (cam ba lá), tính ngày tháng thì cũng đã cuối tháng chín, có lẽ lứa quả sớm trên núi đã bắt đầu chín rồi. Rảnh rỗi có thể lên núi xem thử.

Xét thấy bên này phải thi công thêm hai ngày, làm nến trước mặt người lạ không tiện, lại không thể chậm trễ ngày giao hàng, Nghiêm Chi Mặc bèn sang thương lượng với Vương đại phu, mượn sân nhà ông ấy dùng mấy ngày.

Sân nhà Vương đại phu không nhỏ, sân trước phơi thuốc, sân sau trồng thuốc nhưng cũng không chiếm hết chỗ. Vừa nghe Nghiêm Chi Mặc nói, ông đồng ý ngay. Nghiêm Chi Mặc thuận thế đề nghị dùng nến để trả tiền trọ mấy ngày nay, rốt cuộc Vương đại phu nhất quyết không nhận tiền, nhưng nến thì chắc chắn ông cần dùng. Vương đại phu từ chối vài câu rồi cũng nhận, thế là cả hai bên đều vui vẻ.

Việc chuyển quả và khuôn đúc mất chút thời gian, những khuôn đã đổ sáp thì không chuyển đi mà để luôn trong bếp rồi khóa cửa lại. Chỉ mang theo số lượng quả và khuôn đủ làm trong hai ba ngày, mang nhiều cũng không cần thiết vì đằng nào sửa xong phòng ấm cũng phải chuyển về.

Một ngày bận rộn kết thúc bằng bữa tối quây quần tại nhà Vương đại phu với món canh gà rừng.

Gà rừng hầm canh rất bổ dưỡng, hơn nữa vì nấu ở nhà Vương đại phu, Nghiêm Chi Mặc còn cho thêm vài vị thảo dược không ảnh hưởng đến mùi vị cùng nấm rừng vào nấu chung, có chút hơi hướng dược thiện.

Linh ca nhi sống với ông nội, trù nghệ của ông nội thì có thể tốt đến đâu? Cùng lắm chỉ gói gọn trong hai chữ "ăn được". Cho nên dù không thiếu ăn thiếu mặc, thằng bé cũng đã lâu không được ăn bữa cơm ngon như thế này. Khổ nỗi ông nội còn ngồi bên cạnh giáo dục đạo dưỡng sinh "nhai kỹ nuốt chậm", khiến nó đành phải kìm nén tốc độ ăn ngấu nghiến của mình.

Thực ra trong lòng Vương đại phu cũng rất vui. Ngày ngày ở nhà chỉ có ông và đứa cháu nhỏ, nhà cửa cứ yên ắng là ông lại nhớ đến con trai con dâu đã mất. Sau này Thù ca nhi sang chơi suốt ngày, cháu nội có bạn chơi cùng, tính tình cũng hoạt bát hay cười hơn trước, ông nhìn mà vui trong lòng.

Giờ Nghiêm Chi Mặc lại dẫn phu lang sang ở nhờ, ông rất hợp ý với hai vãn bối này, đặc biệt là Nghiêm Chi Mặc.

Vui quá, ông còn ôm ra một vò rượu nếp, hâm nóng cách thủy, bảo rượu này không xung khắc với thuốc của Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước, có thể nhấm nháp một ly.

Nghiêm Chi Mặc nếm thử một ngụm, chỉ thấy ngọt ngọt, giống nước giải khát hơn là rượu. Diêu Chước hiển nhiên cũng thích, nhấp một chút, chép miệng rồi lại nhấp thêm một chút, nhìn vô cùng đáng yêu. Tiếc là rượu nếp nồng độ cồn rất thấp, tình tiết "say rượu làm loạn" mà khán giả mong đợi đã không xuất hiện.

Cơm nước xong, Vương đại phu chưa đã thèm, lại kéo Nghiêm Chi Mặc vào phòng nói chuyện. Nghe nói Nghiêm Chi Mặc biết đánh cờ, ông càng không thể bỏ qua, lập tức bày bàn cờ ra đòi đấu vài ván.

Nghiêm Chi Mặc cũng lâu không đánh cờ, tay hơi ngứa, bèn đưa Diêu Chước về phòng trước. Linh ca nhi đi theo Diêu Chước vào phòng để chơi với Cửu Nguyệt và Thập Lục. Nghiêm Chi Mặc thấy hai người một lớn một nhỏ cũng chơi được với nhau, đứng ở cửa nhìn một lúc rồi mới cười rời đi.

Ván cờ thực sự bắt đầu, Vương đại phu mới phát hiện cờ nghệ của Nghiêm Chi Mặc cao hơn mình rất nhiều.

Thua liền hai ván, tâm lý ông lão có chút sụp đổ, cảm giác tay vuốt râu suýt giật đứt mấy sợi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!