Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Người nhà nông quen dậy sớm, khi nắng sớm còn tờ mờ, Nghiêm Chi Mặc đã theo đồng hồ sinh học mà mở mắt.
Cánh tay có chút nặng, cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên Diêu Chước trong lúc ngủ mơ đã lăn về phía hắn, lúc này đỉnh đầu đang tựa vào khuỷu tay hắn, ngủ ngon lành.
Thực ra đêm qua cũng không lăn lộn quá nhiều, rốt cuộc chân Diêu Chước vẫn còn đang bó nẹp, còn phải một thời gian nữa mới tháo được. Nếu lỡ chạm làm lệch xương thì công cốc bao nhiêu ngày nay. Cho nên cả hai đều biết điểm dừng, tuy vậy cũng phải dùng cách khác mấy lần mới giải tỏa hết ngọn lửa tích tụ bấy lâu.
Có lẽ do đợt bị thương trước đó hao tổn khí huyết, gần đây lại dưỡng thương không làm việc nên thể lực kém đi, Diêu Chước hiếm khi dậy muộn hơn cả Nghiêm Chi Mặc.
Nghiêm Chi Mặc nằm bên cạnh ngắm phu lang một lát, rồi cẩn thận rút cánh tay ra, rời khỏi chăn, muốn để Diêu Chước ngủ thêm chút nữa. Nhưng Diêu Chước xưa nay ngủ rất thính, quả nhiên hắn vừa động đậy, Diêu Chước liền tỉnh giấc.
"Phu quân?" Tiểu ca nhi mắt ngái ngủ mơ màng, ngẩng đầu nhìn Nghiêm Chi Mặc.
Sau một đêm, cằm Nghiêm Chi Mặc đã lún phún một lớp râu xanh. Hai người nhẹ nhàng hôn môi mấy cái, râu cọ vào má Diêu Chước ngứa ngáy. Diêu Chước bản năng muốn tránh, Nghiêm Chi Mặc đùa dai kéo người lại vào lòng.
Nụ hôn kết thúc, trên mặt cả hai đều vương ý cười. Nghiêm Chi Mặc giờ mới hiểu cái đạo lý "từ đây quân vương không tảo triều".
Nhưng dù luyến tiếc hơi ấm trong chăn đến mấy thì cũng phải dậy thôi. Ngủ nướng là điều tối kỵ của người nhà nông, bởi có cần cù mới có cái ăn.
Thay quần áo xong, giúp Diêu Chước mặc đồ chỉnh tề, đẩy xe lăn đến cạnh giường, Nghiêm Chi Mặc liền vào bếp đun nước ấm, nấu bữa sáng.
Đợi hắn đi rồi, Diêu Chước lén lật chăn lên xem, thấy ga trải giường không có dấu vết khả nghi nào. Lúc nãy mặc quần áo, người mình cũng khô ráo sạch sẽ, đoán chừng đêm qua Nghiêm Chi Mặc đã lau rửa qua loa cho y rồi. Nhớ lại chuyện vui vẻ tối qua, Diêu Chước thấy mặt nóng bừng, vội dùng mu bàn tay áp lên má.
Đang ngẩn ngơ thì bên tai nghe thấy tiếng mèo kêu.
Cúi đầu nhìn, thấy Thập Lục không chút khách khí nhảy nhẹ một cái lên giường, còn dẫm lên chăn vươn vai đầy sảng khoái.
Diêu Chước lúc này mới nhớ ra nhà mình có thêm hai con vật nhỏ. Quay đầu lại thấy Cửu Nguyệt cũng lon ton chạy theo, tiếc là chân ngắn nhảy không tới, chỉ đành đứng dưới mép giường nhìn lên thèm thuồng. Còn Thập Lục thì vểnh đuôi đi lại trên giường như đang khoe khoang với Cửu Nguyệt.
Trong lúc Diêu Chước ở trong phòng bị hai con vật nhỏ chọc cười, Nghiêm Chi Mặc đã dùng chảo lớn đun nước ấm, lại đặt nồi đất lên bếp lò nhỏ hay dùng sắc thuốc để nấu cháo. Gạo và đậu đỏ ngâm qua đêm, bỏ vào nước sôi một lúc là gạo nở bung.
Bữa tối qua ăn xong còn thừa hai cái màn thầu nguội, Nghiêm Chi Mặc lấy dao thái lát, đập trứng gà đánh tan, định lát nữa tốn chút dầu chiên một đĩa màn thầu trứng ăn kèm dưa muối.
Nước trong chảo sôi rất nhanh, pha một chậu đồng nước ấm và hai cốc nước muối loãng là đủ cho hắn và Diêu Chước dùng.
Bưng vào phòng cùng nhau rửa mặt đánh răng. Rửa mặt xong, Diêu Chước đẩy xe lăn sang một bên búi tóc. Chậu nước dùng xong để dưới đất thu hút sự chú ý của Cửu Nguyệt và Thập Lục. Hai đứa thăm dò dùng chân vỗ vỗ, rồi đồng thời chúi đầu vào uống.
Nghiêm Chi Mặc bật cười, vội dùng chân gạt hai tên nhóc sang một bên: "Nước này bẩn lắm, lát nữa lấy cho các ngươi một chén nước sạch để ở góc phòng."
Bữa sáng được bưng lên bàn. Nghiêm Chi Mặc thêm chút đường vào chén cháo đậu đỏ của Diêu Chước. Đậu đỏ ninh mềm nhừ, ngọt ngào khiến Diêu Chước híp mắt lại, vẻ mặt thỏa mãn vô cùng.
Ngay sau đó lại có một miếng màn thầu chiên vàng ruộm được gắp vào chén, bên ngoài còn phủ một lớp dầu bóng loáng. Mùi thơm lan tỏa, câu dẫn người ta nuốt nước miếng ừng ực.
Dùng dầu và trứng để bọc màn thầu, quả là cách ăn xa xỉ bậc nhất. Nhưng từ khi sống cùng Nghiêm Chi Mặc, Diêu Chước đã quen với những cách ăn mới lạ thỉnh thoảng lại xuất hiện thế này.
Hai người ăn trên bàn, dưới gầm bàn cũng đặt hai cái chén, bên trong mỗi chén để một miếng màn thầu thái lát, là những miếng cuối cùng không dính được bao nhiêu trứng nhưng cũng đẫm mùi dầu thơm phức.
Đem vụn bánh màn thầu bẻ nhỏ thả vào chén nước cơm, Cửu Nguyệt và Thập Lục cắm cúi ăn ngon lành.
Kỳ thực ở nông thôn, nuôi chó nuôi mèo đều có mục đích riêng: nuôi chó để giữ nhà, nuôi mèo để bắt chuột. Cho nên chó thường chỉ được ăn chút cơm thừa canh cặn, còn mèo thì cơ bản không được cho ăn, vì ăn no sẽ không chịu bắt chuột.
Nhưng Nghiêm Chi Mặc mang tư duy hiện đại, hơn nữa mang chúng về chủ yếu là để Diêu Chước giải buồn, nhà không thiếu tiền nên chẳng tiếc mấy miếng ăn. Còn Diêu Chước, mọi việc đều nghe theo Nghiêm Chi Mặc, hắn làm gì Diêu Chước cũng tán thành.
Lần đầu tiên có thú cưng riêng, Diêu Chước ăn cơm cũng không yên, chốc chốc lại cúi xuống nhìn. Cảm thấy dù là nước cơm dính trên râu Cửu Nguyệt, hay Thập Lục ăn xong ngồi một chỗ l**m mặt, đều đáng yêu vô cùng.
Diêu Chước đã vậy, khán giả trên livestream càng cuồng hơn.
[ Đang yên đang lành là chủ phòng nhan sắc, sao giờ biến thành chủ phòng thú cưng rồi? Về việc này tui chỉ muốn nói —— thêm nữa đi! ]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!