Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Diêu Chước không ngờ phu quân đi ra ngoài một chuyến mà khi về lại mang theo cả chó lẫn mèo.
Hơn nữa con mèo nhỏ này còn có màu mướp mà y thích nhất, trông như con hổ con vậy, lông trên đỉnh tai dài vểnh lên rất lanh lợi.
Vì mèo biết tự l**m lông nên bốn cái chân và lông bụng trắng muốt sạch sẽ vô cùng, không như con chó ngốc nghếch cứ lè lưỡi thở trong lòng Diêu Chước. Con mèo nhảy nhẹ lên vai Diêu Chước, từ trên cao nhìn xuống con chó với vẻ khinh khỉnh.
[ Mèo: Hừ, sinh vật ngu ngốc! ]
[ Cười chết, chó nào đứng trước mèo cũng thành khờ khạo hết ]
Nghiêm Chi Mặc đẩy Diêu Chước, người đang đội mèo trên vai, ôm chó trong lòng, quay vào sân.
Phương Nhị Nương và Khương Việt vốn đang làm việc, một người giã quả lấy sáp, một người thu dọn tro kiềm, thấy thú cưng nhỏ đều bất giác làm chậm tay lại, ngó nghiêng cười nói: "Lần này nhà các ngươi náo nhiệt rồi, nhìn xem hai con vật nhỏ này kìa, lanh lợi thật, vừa vào cửa đã biết ai là chủ nhân."
Diêu Chước ôm chó chán rồi thì đưa cho Nghiêm Chi Mặc, quay sang v**t v* lông lưng mềm mượt của con mèo.
"Ngươi vừa vào bếp, có phải lấy muối đi "sính" nó về không?"
Nghiêm Chi Mặc cũng thích động vật nhỏ, nhưng kiếp trước không có điều kiện nuôi, đành để kiếp này thỏa mãn giấc mơ. Tuy nhiên trước kia hắn cũng hay xem người khác nuôi mèo, nuôi chó trên mạng nên kiến thức dự trữ rất phong phú.
Lúc này hắn dùng đầu ngón tay gãi nhẹ cằm mèo con, khiến nó thoải mái nheo mắt lại, phát ra tiếng grừ grừ trong cổ họng.
Diêu Chước chưa từng nuôi mèo, kinh ngạc hỏi: "Nó bị làm sao thế?"
Nghiêm Chi Mặc cười nhẹ: "Nó đang vui đấy, ngươi cũng có thể sờ thử như vậy."
Hắn quay đầu thấy Phương Nhị Nương và Khương Việt vẻ mặt thèm thuồng, bèn gọi họ lại xem cùng một lúc, cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian. Thế là cả nhóm tranh thủ chơi đùa với chó mèo một lúc, còn mang mèo vào bếp lạy ông Táo cho đúng thủ tục, sau đó để Diêu Chước đặt tên cho chúng.
Diêu Chước nghĩ mãi không ra tên hay, cuối cùng lấy ngày hôm nay chia làm hai phần, đặt chó con là Cửu Nguyệt, mèo con là Thập Lục.
Vì là thành viên mới nên Diêu Chước cưng chiều lắm. Cửu Nguyệt không chịu ngồi yên nên tạm thời thả xuống sân chạy nhảy, còn Thập Lục cứ nằm lì trong lòng y không chịu đi, Diêu Chước cũng chiều ý nó.
Phương Nhị Nương và Khương Việt quay lại làm việc. Nghiêm Chi Mặc đẩy Diêu Chước về phòng, đóng cửa sổ đang mở cho gió lùa lại.
Diêu Chước lấy giỏ kim chỉ, lôi chiếc áo bông mới cắt được một nửa ra ướm thử lên người Nghiêm Chi Mặc.
"Sắp xong rồi, xong cái này thì cái sau sẽ nhanh hơn. Cũng nên đi mua thêm ít bông, thôn ta không có, phải hỏi thăm xem ở đâu bán bông rời, mua về bật bông làm ruột chăn, tiện thể ta nhồi lại cái chăn bông cũ luôn."
Trước đó mua nhiều vải định làm chăn mới, nhưng vì nhiều việc quá nên hoãn lại, cũng do thấy trời chưa lạnh lắm nên cứ dùng tạm chăn cũ. Nhưng qua tiết Hàn Lộ rồi, phải mau chóng chuẩn bị đồ qua đông.
"Vừa khéo ta cũng muốn hỏi thăm xem thôn bên cạnh ai có tay nghề xây giường đất ấm không. Xây xong giường đất, ta còn định dọn dẹp phòng chứa củi làm phòng ấm."
Sọt khoai tây vứt trong bếp đã tự nảy mầm, đợi có phòng ấm là có thể bắt đầu ươm giống. Mấy ngày nay bán nến kiếm thêm được chút tiền, cộng với việc làm xà phòng song song, tiền xây giường đất vẫn lo được.
Diêu Chước nghe giải thích phòng ấm là gì thì nhìn Nghiêm Chi Mặc với ánh mắt sùng bái. Cái phòng ấm này nghe qua thì chỉ có hoàng đế mới xứng dùng, ngoài hoàng đế ra ai có thể xa xỉ đến mức mùa đông ăn rau xanh tươi non trái mùa?
Tuy nhiên phòng ấm đắt đỏ là vì tốn củi lửa. Nghiêm Chi Mặc đã tính rồi, giường đất và phòng ấm nhà mình chắc chắn sẽ thông với bếp lò, cũng không cần nhiệt độ quá ổn định, tiết kiệm được chút nào hay chút nấy. Đợi ươm giống xong, vụ xuân năm sau đem ra trồng, mọi chuyện sẽ thuận lợi.
Mua bông và xây giường đất đều không thể chậm trễ. Nghiêm Chi Mặc vốn tưởng phải chạy sang thôn bên một chuyến, ai ngờ việc này lại được Ma Tam nhận làm giúp. Hắn thỉnh thoảng cũng đi thu mua củi ở các thôn lân cận, hôm nay đang chuẩn bị đi. Những hộ nông dân kiếm được ít củi không bõ công mang lên trấn bán thì để lại cho Ma Tam thu mua tận nhà, một gánh đổi được một văn tiền.
"Mấy thứ ngươi cần ta đều biết chỗ có, lát đi ta sẽ hỏi giúp từng cái, đằng nào cũng phải đi một vòng. Trước tiên xem đại ca xây giường đất có rảnh không. Nếu rảnh ta hẹn giúp ngươi, họ rảnh là đến làm ngay. Còn bông thì càng đơn giản, ta biết thôn bên có một nhà chuyên làm nghề này."
Nghiêm Chi Mặc đỡ tốn công đi lại, bèn đưa cho Ma Tam mấy đồng tiền coi như phí chạy chân, và đưa trước tiền mua bông, bật bông.
Chiều tối hôm đó, Ma Tam quả nhiên mang về hai tấm ruột chăn đã bật sẵn và một túi bông rời, đủ làm hai cái chăn bông dày dặn, một cái đắp một cái lót, lại may được hai bộ áo bông, bông vụn thì làm giày bông.
Ngoài ra hắn báo đã hẹn thợ xây giường đất sáng ngày kia đến. Nhưng nhìn quanh nhà Nghiêm Chi Mặc, hắn gãi đầu nhắc nhở: "Lão đệ à, nhưng ngươi đừng quên, giường đất xây xong phải đốt lửa sấy bảy ngày mới nằm được. Nhà ngươi nhìn qua chẳng có chỗ nào khác để ngủ, thế này thì làm sao bây giờ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!