Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước không nán lại bên ngoài quá lâu, đợi Phương lão đại về, đặt xong khuôn đúc mới liền rời đi.
Trên đường về, hai người bàn tán về tin tức nhà họ Diêu vừa nghe được.
"Cũng không biết Diêu Thanh có phải tự bỏ đi thật không, cũng có khả năng bị bắt cóc giữa đường. Thời buổi này mẹ mìn nhiều lắm, lại thêm năm nay thuế tăng cao, chắc chắn có nơi không yên ổn."
Nghiêm Chi Mặc đẩy xe lăn, thấy Diêu Chước trầm ngâm, không biết có phải lại nhớ đến chuyện cũ ở nhà họ Diêu hay không, bèn tìm chủ đề để nói.
Diêu Chước nghe vậy, lấy lại tinh thần: "Đúng vậy, năm nào cũng nghe nói có trẻ con, phụ nữ hoặc ca nhi bị mẹ mìn bắt cóc."
Phụ nữ hoặc ca nhi thì bị bắt bán làm vợ người ta, hoặc nếu có nhan sắc thì bán vào thanh lâu, xấu xí thì bán làm nô tỳ. Còn trẻ con thì tùy theo giới tính mà có số phận khác nhau.
Nghiêm Chi Mặc nghiêm mặt nói: "Nhà ta ở hơi hẻo lánh, sau này nếu ta không ở nhà, ta sẽ nhờ nhị tỷ và Việt ca nhi sang bầu bạn với ngươi. Trong nhà có thêm người, khả năng xảy ra chuyện cũng giảm đi một phần."
Hắn nghĩ ngợi rồi nói tiếp: "Ta đang tính hay là chúng ta nuôi một con chó đi. Ngày thường vừa giữ nhà, trong nhà có thêm vật sống cũng vui cửa vui nhà, ngươi thấy sao?"
Diêu Chước lúc này tâm trí chia làm hai nửa, một nửa nghe Nghiêm Chi Mặc nói, một nửa vẫn luẩn quẩn ở những lời vợ Phương lão đại kể.
Nghe nói sau khi phát hiện Diêu Thanh mất tích, nhà họ Diêu lùng sục khắp thôn, rồi lên núi, sang thôn bên cạnh tìm kiếm. Hiện tại đã nhờ thôn trưởng huy động cả thôn cùng tìm. Ngô thị sốt ruột thì không nói làm gì, nhưng Diêu lão cha và Diêu lão đại cũng cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng.
Diêu Chước không khỏi chạnh lòng nghĩ đến bản thân. Trước kia y ở nhà làm trâu làm ngựa, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, cũng chưa từng thấy cha và anh nói đỡ cho một lời. Sau này Ngô thị tham tiền muốn gả y cho lão già góa vợ thôn bên, cha ngầm đồng ý, đại ca cũng chỉ im lặng. Chỉ có lần y định bỏ trốn bị bắt lại, bị Ngô thị đánh đòn rồi nhốt vào phòng chứa củi, đại ca lén vào đưa cho y một cái bánh bột ngô.
Lúc đó Diêu lão đại đã nói gì nhỉ?
Hình như là: "Gả đi rồi thì sống cho tốt, cái gì nên là của mình thì nhận, không nên thì thôi."
Câu nói đó lúc ấy Diêu Chước không hiểu, bây giờ cũng vẫn mơ hồ. Cứ như thể Diêu Thanh mới là con ruột, còn y là con nuôi vậy.
Từ khi gả cho Nghiêm Chi Mặc, đã lâu y không nhớ đến những chuyện tồi tệ trong quá khứ nữa. Lúc này bị gợi lại, không khỏi suy nghĩ miên man. Mãi đến khi nghe thấy tiếng Nghiêm Chi Mặc, y mới giật mình tỉnh lại.
"Phu quân muốn nuôi chó sao?"
[ Chước ca nhi có phải chỉ nghe được câu cuối cùng không, cười chết tui ]
[ Ai có thể từ chối cục bông di động chứ! Từ khóa đã được bắt! ]
Nghiêm Chi Mặc xoa đầu y, mỉm cười: "Đúng vậy, muốn nuôi một con chó."
Nói đến đây, hắn nhớ lại những bình luận cũ từng đọc, trong lòng khẽ động nhưng không nói ra.
"Nhà thôn trưởng chẳng phải có nuôi mấy con sao? Lần trước đến, ông ấy bảo có con chó cái mới đẻ, tính ngày thì chắc cũng cai sữa rồi. Để hôm nào ta qua hỏi xin một con về nuôi."
Nhà thôn trưởng thuộc hàng phú nông, nhà ngói gạch xanh khang trang, sống cùng hai con trai đã lập gia đình, ở nông thôn như vậy là rất bề thế. Vì thế nhà nuôi nhiều chó, tiền viện hậu viện mỗi nơi thả hai con. Thôn trưởng có ba người con, hai trai một gái. Con gái út là bảo bối trong nhà, chưa đến tuổi lấy chồng. Đàn chó trong nhà đều do nàng chăm sóc, con nào con nấy lông mượt mà, béo tốt.
Tuy chó con chưa biết giữ nhà ngay, nhưng mọi người đều bảo chó giữ nhà phải nuôi từ bé mới khôn. Giống chó ta ở quê cũng lớn nhanh, ba tháng là ra dáng, nửa năm là to bằng chó trưởng thành. Hơn nữa dù là chó con, nghe thấy tiếng người lạ sủa vài tiếng cũng tốt hơn không có.
Nghĩ đến cảnh sắp có chó con về nhà, chút u ám do chuyện nhà họ Diêu mang lại trong lòng Diêu Chước cũng tan biến.
Trên đường về nhà, hai người đã bàn tính xong chuyện làm chuồng chó thế nào. Cũng may có Nghiêm Chi Mặc nói, chứ Diêu Chước cũng không biết chó còn cần phải ngủ trong chuồng riêng. Nhưng nghe Nghiêm Chi Mặc miêu tả cái chuồng chó như ngôi nhà nhỏ, nghe rất thú vị, Diêu Chước nóng lòng muốn nhìn thấy.
Sáng hôm sau, Nghiêm Chi Mặc vẫn dậy sớm theo lệ thường, vào bếp nhóm lửa đun nước rửa mặt, rồi ra sân tập thể dục theo đài.
Bình luận chỉ có người xem mới là ngạc nhiên, người xem cũ thì đã quen mắt.
[ Ách, ta từng thấy Bát Đoạn Cẩm, Ngũ Cầm Hí, Thái Cực Quyền trong phòng livestream… nhưng đây là lần đầu thấy tập thể dục theo đài ]
[ Lầu trên mới tới à? Đến đây đến đây, giới thiệu một chút, các bài tập thể dục theo đài của chủ phòng gồm có: Chim non cất cánh, Mặt trời mọc, Thời đại vẫy gọi… ]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!