Chương 37: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Nghiêm Chi Mặc đã quyết định ngay từ đầu rằng lô xà phòng đầu tiên sẽ nhắm vào thị trường trung và thấp cấp.

Nến thì có thể không phải nhà nào cũng dùng đến, người trong thôn quen cảnh mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, thật sự muốn thắp sáng thì dùng dầu cũng tiết kiệm được. Ngay cả nhiều người trên trấn cũng không dám thắp nến thường xuyên, chỉ dám dùng dầu thắp. Nhưng xà phòng thì khác, nhà nào mà chẳng có nhu cầu giặt giũ, tắm rửa.

Diêu Chước thích thú nghịch bọt biển trong chậu nước, nói: "Thứ này chắc chắn phải đắt hơn bồ kết rồi, nhưng không thể đắt quá nhiều được."

Phương Nhị Nương tán đồng: "Đắt quá thì chẳng ai mua đâu. Phải biết còn rất nhiều nhà nghèo đến mức bồ kết cũng không mua nổi, quần áo bẩn cứ ra sông vò qua loa thôi."

Khương Việt suy tư: "Nhưng xà phòng thơm dùng được dư dả hơn bồ kết nhiều, một bánh này to thế kia, ta thấy dùng được lâu lắm."

Nghiêm Chi Mặc hỏi giá bồ kết.

Diêu Chước đáp: "Vùng này không có cây bồ kết, chỉ có thể đi mua, mười mấy văn tiền mua được một nắm to. Nếu nhà ít người hoặc ít trẻ con thì dùng được hai tháng. Nhà đông con thì hơn một tháng là hết."

Nghiêm Chi Mặc ước lượng bánh xà phòng trong tay.

"Một bánh xà phòng này, nếu bảo quản tốt, đủ cho một gia đình dùng ít nhất hai tháng. Nếu bán hai mươi văn một bánh, liệu có người mua không?"

Trong số những người ở đây, Phương Nhị Nương và Khương Việt đều đã lập gia đình nhiều năm, quán xuyến việc nhà. Khương Việt còn nuôi con nhỏ, so với Diêu Chước mới cưới thì kinh nghiệm phong phú hơn hẳn.

"Thế thì chắc chắn có người mua. Những nhà không mua nổi bồ kết thì không nói, chứ những nhà mua nổi, tại sao có đồ tốt hơn lại không dùng? Huống hồ tính ra cũng chẳng đắt hơn bao nhiêu."

Phương Nhị Nương nói xong, Khương Việt cũng gật đầu.

"Nhị tỷ nói có lý, ta thấy giá hai mươi văn là công đạo. Ngay cả ta, tuy cuộc sống khó khăn túng thiếu, nhưng cũng sẵn lòng bỏ ra hai mươi văn mua một bánh, cuộc sống phải sạch sẽ mới ra dáng chứ."

Hơn nữa hiện giờ hắn làm việc ở đây, mỗi ngày đều có thu nhập mười văn tiền, so với trước kia đêm nào cũng chong đèn may vá thêu thùa, dầu đèn không dám thắp, chỉ biết cắm đầu làm đến mờ cả mắt thì nhẹ nhàng hơn nhiều.

Nghe xong, Nghiêm Chi Mặc nhìn về phía Diêu Chước, hỏi ý kiến y.

"A Chước thấy thế nào?"

Diêu Chước chớp mắt, dường như không ngờ Nghiêm Chi Mặc lại hỏi mình.

"Phu quân quyết định là được mà."

Nghiêm Chi Mặc khẽ nhếch môi: "Việc buôn bán là của cả nhà, đâu phải mình ta quyết định được, tự nhiên phải hỏi ý kiến ngươi rồi."

Hắn không muốn sau này Diêu Chước mãi chỉ là một tiểu ca nhi quanh quẩn trong nhà. Tương lai việc làm ăn lớn mạnh, chỉ dựa vào một mình hắn là không đủ. Cho nên Nghiêm Chi Mặc từ bây giờ đã cố ý hướng dẫn Diêu Chước tập suy nghĩ.

Lời này vừa nói ra, Phương Nhị Nương và Khương Việt đều ném ánh mắt ngưỡng mộ về phía Diêu Chước. Có được người phu quân thấu tình đạt lý, lại tôn trọng phu lang như Nghiêm Chi Mặc, thật không biết là tu phúc phận mấy đời.

Diêu Chước được Nghiêm Chi Mặc coi trọng trước mặt người ngoài, càng không muốn làm mất mặt phu quân. Y ngẫm nghĩ kỹ rồi nói: "Hai mươi văn quả thực công đạo, nhưng lúc đầu mới bán, nhiều người chưa dùng qua có thể sẽ e ngại. Ta thấy có thể cắt đôi ra bán, một nửa bánh giá mười văn. Mười văn tiền thì nhiều nhà có thể bỏ ra được, như vậy sẽ bán nhanh hơn.

Hơn nữa những người này dùng thấy tốt, lần sau nói không chừng sẽ mua cả bánh lớn."

Nghiêm Chi Mặc gật đầu khen ngợi: "Ý kiến này hay, chúng ta có thể làm như vậy."

Khuôn đúc hắn đặt làm có kích thước tương đương bánh xà phòng trong suốt thường thấy ở đời trước, dài chừng một gang tay, rộng bốn ngón tay, một khối to nặng trịch. Cắt ra bán, nửa bánh cũng không nhỏ, dùng tiết kiệm thì cũng được hai tháng, tùy tần suất sử dụng của mỗi nhà.

Lần trước làm khuôn ít quá, hiện tại đã thu hồi nợ từ nhà Nghiêm lão đại, trong tay lại có mấy lượng bạc, hắn định đi tìm Nghiêm lão đại đặt thêm nhiều khuôn nữa.

Về phần bánh xà phòng dùng thử vừa rồi, Nghiêm Chi Mặc cắt đôi chia cho Phương Nhị Nương và Khương Việt mang về dùng. Hai người từ chối một hồi, nhưng cuối cùng cũng nhận dưới sự khuyên bảo của Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước.

"Mang về để nơi thoáng gió cho khô, đợi khô hẳn dùng sẽ tiện hơn."

Nghiêm Chi Mặc vốn nghĩ lô mười bánh xà phòng đầu tiên này chưa chắc đã thành công. Nếu thành công thì coi như làm mẫu thử, chia cho người quen dùng, nhà mình giữ lại hai bánh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!