Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Trời thu mát mẻ, mùa màng bội thu, nhưng thôn Thạch Khảm lại đang rối như tơ vò.
Thôn trưởng vừa dứt lời, đám đông đã nhao nhao lên, mồm năm miệng mười kể lể. Nếu là người khác chắc chắn sẽ nổ đầu ngay tại chỗ, nhưng thôn trưởng đã phân xử việc nhà hơn nửa đời người nên nhanh chóng nắm bắt được tình hình.
Chuyện là, nhân lúc toàn thôn tụ tập đông đủ, mấy hộ dân hùa theo bán lương thực sớm đã quây lấy nhà họ Diêu đòi công bằng. Nhà Nghiêm lão đại cũng bán sớm nên cũng hùa vào, khiến Diêu gia bất mãn.
Diêu gia bảo nhà Nghiêm lão đại bán còn trước cả nhà mình, giờ xía vào làm gì. Nhà Nghiêm lão đại cãi lại rằng nếu không phải Ngô thị thề thốt đảm bảo con trai mình có tin nội bộ từ huyện nha thì làm sao mọi người tin sái cổ.
Chiêu chuyển hướng mâu thuẫn này rất hiệu quả, nhà họ Diêu lập tức trở thành bia đỡ đạn, nước bọt bay đầy trời, xối xả vào mặt cả nhà bọn họ.
Câu nói này động chạm đến chỗ đau của Ngô thị, bà ta gào lên: "Cái gì mà tin nội bộ của con ta, đừng có làm hại thanh danh nó! Nhà ta cũng chỉ nghe lỏm được trên trấn, nghĩ tình hàng xóm láng giềng mới mách cho mọi người, chẳng lẽ ta muốn hại các người chắc? Nhà ta chẳng phải cũng chịu thiệt sao?"
Nói đến đây Ngô thị đau từ tâm can tỳ phế thận đau ra.
Đêm qua cả nhà đã xúm vào mắng nhiếc Diêu Thanh, trách y tin lời Dư Mãng không đáng tin cậy. Ngô thị vốn định bênh vực con, nhưng nghĩ đến số lương thực bị mất cũng không nhịn được mà nói vài câu. Diêu lão cha tức giận dậm chân, chỉ vào mũi Diêu Thanh mắng té tát, bảo hèn chi không phải con ruột, hỏi Ngô thị có phải cùng Diêu Thanh cố ý hại nhà họ Diêu không. Thế là Ngô thị lại cãi nhau với Diêu lão cha một trận long trời lở đất, khản cả cổ.
Còn Diêu Thanh, từ khi về nhà này được cưng như trứng mỏng, Diêu Chước là bùn thì y là mây, sao chịu nổi đãi ngộ này? Y lập tức ăn vạ, khóc lóc ầm ĩ, nhốt mình trong phòng không ra, đến trưa nay vẫn chưa ăn uống gì, lúc này cũng không có mặt. Ngô thị dỗ không được, bảo Diêu lão đại dỗ, nhưng Diêu lão đại thường ngày cưng chiều Diêu Thanh nay cũng mặt nặng mày nhẹ, xách rìu ra sân bổ củi, chẳng nói chẳng rằng.
Nhưng bà ta biện bạch thế này có tác dụng gì, đúng như Diêu Chước nói, mấy nhà khác thu hoạch ít hơn, bán sớm rồi sang năm chắc chắn không đủ ăn. Lại phải bỏ tiền ra mua lương thực, tính đi tính lại lỗ càng nặng.
Cãi không lại, tên Diêu lão đại l* m*ng định động thủ. Nhưng đàn ông mấy nhà kia đâu phải dạng vừa? Thế là lao vào đánh nhau túi bụi.
Đàn ông đánh nhau, đàn bà và ca nhi vốn chỉ đứng cãi nhau bên cạnh, cãi hăng quá cũng xông vào túm tóc xé áo. Ai nấy đều quần áo xộc xệch, đầu tóc rối bù, làm đám đàn ông rỗi việc trong thôn được phen rửa mắt, có mấy kẻ ánh mắt gian tà chỉ mong trận chiến này kéo dài mãi.
Khi mọi chuyện đã rõ ràng, thôn trưởng quát mọi người im lặng. Mấy phụ nhân và tiểu ca nhi bị xé rách áo đến hở cả vai đều bị chồng mắng, cởi áo khoác trùm lên người.
Không ít người mặt mày thâm tím, Diêu lão cha và Diêu lão đại đều bị đánh bầm dập. Ngô thị càng thảm, khuyên tai bị giật đứt, tai rách một mảng máu chảy ròng ròng.
Thôn trưởng chắp tay đứng trên bục đá, thấy Nghiêm Chi Mặc và người nhà họ Phương còn đứng xa xa, vẫy tay bảo họ lại gần. Hôm nay chuyện Nghiêm Chi Mặc cần tuyên bố mới là vai chính, người ta đến để mang tiền cho cả thôn, thế mà đám này lại làm loạn lên như vậy.
Thôn trưởng hắng giọng nói: "Bà con nghe rõ đây, chuyện bán lương thực là do các gia đình tự quyết định, không trách được ai, lỗ lãi tự chịu, sau này không được nhắc lại nữa, càng cấm tiệt chuyện ẩu đả gây rối trong thôn!"
Bên dưới có tiếng xì xào bất mãn, thôn trưởng giơ tay ấn xuống, tiếp tục: "Nhưng nhà họ Diêu tung tin đồn thất thiệt, làm hại người khác là sự thật. Phạt người nhà họ Diêu phải đến làm công một ngày cho mỗi nhà bị thiệt hại, đốn củi gánh nước, không được lười biếng! Nếu lười biếng, các nhà cứ đến tìm ta!"
Cuối cùng ông nhìn Lưu Xuân Hoa đang háo hức muốn nói gì đó, bồi thêm một câu: "Nhà họ Nghiêm bán lương thực trước cả nhà họ Diêu nên không được tính, nhà các người xem náo nhiệt cái gì!"
Vợ chồng Nghiêm lão đại: "…"
Phòng livestream xem một màn kịch hay, bình luận chạy đầy màn hình.
[ Gừng càng già càng cay, chiêu này thâm thật ]
[ Đền tiền đền lương thực là không thể rồi, nhưng cho các nhà khác trút giận kiểu này cũng hay ]
[ Nói trắng ra là Ngô thị đi rêu rao cũng chỉ vì muốn khoe khoang Diêu Thanh kiếm được mối ngon trên trấn thôi, giờ phải đi làm ô sin cho người ta cũng đáng đời ]
[ Kiểu này cha con nhà họ Diêu chắc càng hận mẹ con Ngô thị! Hóng tập sau: Nội chiến nhà họ Diêu! ]
Nhà họ Diêu đương nhiên không phục. Nhưng xung quanh họ là vòng vây những người dân bị thiệt hại, ai nấy đều hằm hè như muốn nói: "Dám không chịu thì đánh tiếp trận nữa", nên nhà họ Diêu chỉ đành ôm vết thương mà nhận, đau đến mức kêu ai ái cũng chẳng ai thương.
Xong chuyện này, mọi người giục thôn trưởng mau nói chính sự. Nhà ai cũng đầy việc, không có thời gian ở đây dây dưa mãi.
Thôn trưởng bèn thông báo chuyện nhà Nghiêm Chi Mặc muốn thu mua quả cây sơn.
Người trong thôn tự nhiên có rất nhiều câu hỏi, thôn trưởng giải đáp từng cái, chỗ nào không rõ thì để Nghiêm Chi Mặc bổ sung.
Tóm lại, Nghiêm Chi Mặc thu mua quả cây sơn với giá hai văn một cân (khoảng 0.5kg). Ai không sợ bị cây "cắn" thì cứ việc đi hái, hắn sẽ chỉ cách hái và cung cấp thuốc giải độc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!