Chương 31: (Vô Đề)

Nghiêm Chi Mặc viết kín cả một tờ giấy, đặt sang một bên chờ mực khô.

Tờ cuối cùng liệt kê những con số đơn giản, tổng kết lại là số tiền hơn bốn mươi lượng bạc trước đó, sau khi trừ đi tiền thuốc men cho Diêu Chước và các khoản mua sắm khác, hiện tại chỉ còn lại năm lượng rưỡi.

Diêu Chước ôm hộp tiền, cảm thấy trong lòng hụt hẫng vô cùng.

Nếu là trước kia, đừng nói năm lượng, cho y năm văn cũng đủ vui cả ngày. Nhưng có mấy chục lượng lúc trước làm mốc so sánh, y có cảm giác vì mình bị thương mà gia sản trong nhà bốc hơi chỉ sau một đêm, bị đánh về nguyên hình.

Nghiêm Chi Mặc nhận lấy hộp tiền từ tay Diêu Chước, định tìm việc gì đó để đánh lạc hướng sự chú ý của y. Diêu Chước chỉ bị thương ở chân, tinh thần vẫn tốt, cả ngày nằm trên giường tĩnh dưỡng nếu không có việc gì làm sẽ dễ suy nghĩ lung tung.

"A Chước, ta dạy ngươi biết chữ nhé?"

Diêu Chước nhìn Nghiêm Chi Mặc, ánh mắt chớp động: "Thật sao?"

Biết chữ ở thời đại này tuyệt đối là chuyện hiếm có. Không có giáo dục bắt buộc, càng không có lớp xóa mù chữ, chỉ có người đọc sách mới biết chữ. Mà nuôi một người đọc sách tốn kém vô cùng, mấy nhà nông dân gánh vác nổi? Cho nên một đồng sinh nhỏ nhoi cũng nhận được không ít sự trọng vọng, nếu đậu tú tài, cử nhân thì đủ để làm rạng danh tổ tông, thay đổi vận mệnh cả gia tộc. Hơn nữa việc đọc sách là chuyện của nam nhi, không liên quan đến phụ nữ và ca nhi.

Vì vậy Diêu Chước chưa bao giờ dám mơ tưởng mình cũng có ngày được học chữ.

"Lừa ngươi làm gì?" Nghiêm Chi Mặc nở nụ cười nhẹ nhàng, giúp Diêu Chước đổi tư thế ngồi thoải mái hơn, dựa sát vào mình.

Trong không khí thoang thoảng mùi thuốc, từ trên người Diêu Chước và cả Nghiêm Chi Mặc.

Hắn lấy mấy tờ giấy bản, tận dụng chút mực thừa, không chút do dự viết xuống năm chữ:

Nghiêm Chi Mặc

Diêu Chước

"Đoán xem ta viết gì nào?" Hắn nghiêng đầu nhìn Diêu Chước.

Diêu Chước cảm thấy hơi thở ấm áp phả vào tai, ngứa ngáy, y đưa tay gãi gãi. Tuy không biết chữ nhưng ít nhất y cũng biết đếm. Y đếm đếm, dòng trên ba chữ, dòng dưới hai chữ, bèn mạnh dạn đoán: "Là… tên của phu quân và ta?"

Nghiêm Chi Mặc gật đầu: "Đúng rồi, A Chước thật thông minh."

Diêu Chước được khen, hai má lúm đồng tiền lại hiện ra. Y nghiêm túc nhìn mấy chữ đó, cảm thán: "Phu quân, tên ngươi khó viết quá."

Nghiêm Chi Mặc đồng ý với Diêu Chước. Riêng chữ "Nghiêm" phồn thể thôi, số nét đã nhiều đến mức khiến người ta hoài nghi nhân sinh.

"Ngươi học cái đơn giản trước đi, ta dạy ngươi viết tên mình trước. Đợi ta nhờ Phương đại ca làm cái bàn nhỏ đặt trên giường, lúc đó ngươi có thể luyện chữ trên đó."

Diêu Chước lại kiên trì: "Ta muốn học tên phu quân trước."

Nghiêm Chi Mặc không lay chuyển được y, đành bắt đầu dạy. Đầu tiên là tư thế cầm bút, bước này thì dễ học theo, nhưng để làm quen với bút lông thì cần thời gian. Tiếp theo là phân tích nét chữ, đổi một chỗ khác viết một chữ "Nghiêm" thật lớn, tiện thể giảng giải ý nghĩa chữ "Dám" nằm bên trong. Cuối cùng không thể thiếu màn cầm tay chỉ việc, viết chậm rãi từng nét một trên giấy.

Một chữ đẹp đẽ hiện ra trên giấy, nhưng khi để Diêu Chước tự viết thì lại như gà bới, kết cấu lỏng lẻo, xiêu vẹo. Y hơi bị đả kích một chút, nhưng sự quyết tâm và ý chí cầu tiến nhanh chóng lấn át nỗi buồn. Nghiêm Chi Mặc nhìn mà cảm thán tâm tính kiên cường của phu lang nhà mình hiếm ai bì kịp.

"Mấy ngày nay cứ học viết tên trước đã, đợi ta lên trấn sẽ tìm một cuốn Thiên Tự Văn về vỡ lòng cho ngươi."

"Cảm ơn phu quân."

Đầu ngón tay Diêu Chước dính mực, Nghiêm Chi Mặc giúp hắn lau đi. Hai người cùng ngồi bên bàn, viết đi viết lại từng chữ một.

Bình luận trên livestream lướt qua liên tục, quà tặng ở hậu trường cũng không thiếu.

[ Đột nhiên "năm tháng tĩnh hảo" thế này tui hơi không quen ]

[ Tên Mặc Bảo nhiều nét thật sự, nhìn hoa cả mắt, chữ giản thể muôn năm ]

[ Rõ ràng tên mình đơn giản hơn mà cứ đòi học tên chồng trước, A Chước ơi, đừng yêu quá thế chứ! ]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!