Chương 30: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Ngày hôm nay từ huyện thành trở về, Nghiêm Chi Mặc còn chưa kịp thay quần áo thì trong nhà đã đón mấy lượt khách.

Trịnh Sương Nhi vào phòng trò chuyện với Diêu Chước một lát, lúc ra kiên quyết dọn luôn chậu quần áo bẩn hai người thay ra lúc trước, mặc kệ Nghiêm Chi Mặc từ chối. Nàng bảo tiện đường ra sông giặt đồ thì giặt giúp luôn, chứ Diêu Chước nằm liệt giường thế kia, một mình Nghiêm Chi Mặc làm sao lo liệu xuể?

Phân gia rồi, nhà mẹ đẻ hai bên cũng chẳng ai giúp đỡ được gì, nếu bà con lối xóm như họ không xắn tay vào thì vợ chồng son này sống sao nổi. Có những việc đâu phải cứ có tiền là giải quyết được ngay. Thấy lu nước trong sân cũng đã cạn đáy, nàng lại bảo lát nữa sẽ sai hai đứa con trai nhà mình sang gánh nước giúp.

Trịnh Sương Nhi vừa đi thì Vương đại phu tới. Lần này ông không vội vào xem Diêu Chước, mà bảo Nghiêm Chi Mặc ngồi xuống ghế trong sân, bắt mạch cho hắn một hồi rồi chép miệng, bảo Linh ca nhi mở hòm thuốc ra.

Bên trong là mấy thang thuốc đã được bốc sẵn.

"Mấy hôm nay thuốc của ngươi chắc lại đứt quãng rồi phải không? Mấy ngày tới nhớ uống cho đều, việc khác trong nhà cứ gác lại, nhớ kỹ là không được làm việc quá sức."

Nghiêm Chi Mặc tự nhiên cũng cảm nhận được cơ thể mình mấy ngày nay, sức khỏe vất vả lắm mới khá lên chút ít giờ lại xuống dốc không phanh. Nhưng vì không rảnh sắc thuốc cho mình, lại không muốn Diêu Chước lo lắng nên ngày nào cũng cố gượng.

Thu dọn gối bắt mạch, đóng hòm thuốc lại, Vương đại phu thế mà đứng dậy định đi luôn.

Thấy Nghiêm Chi Mặc vẻ mặt ngạc nhiên, Vương đại phu vuốt râu ra vẻ cao thâm: "Sư huynh ta y thuật cao hơn ta nhiều, ông ấy đã bảo không sao thì ta cũng không cần xem lại nữa."

Dứt lời ông dắt Linh ca nhi đi thẳng.

Không ngờ Vương đại phu và Lương đại phu lại là sư huynh đệ, nhưng sao Lương đại phu chưa từng nhắc tới? Tuy nhiên nhớ lại hôm Phương lão tam nhắc đến Vương đại phu, tiểu dược đồng kia đúng là có vẻ để tâm hơn hẳn. Hai sư huynh đệ, một người mở y quán trên huyện, một người làm thầy lang ở cái thôn bé như hạt mè, nghĩ cũng biết chắc chắn có uẩn khúc. Nhưng chuyện riêng tư của người khác, Nghiêm Chi Mặc vì phép lịch sự cũng không tiện hỏi nhiều.

Cầm gói thuốc vào bếp, Nghiêm Chi Mặc cứ cảm thấy còn việc gì chưa làm xong, vỗ trán một cái mới nhớ ra: Gà sau nhà mấy ngày nay chưa cho ăn!

Hắn vội vàng chạy ra sau vườn kiểm tra chuồng gà. Vốn dĩ hắn không rành việc này, nhưng hôm Diêu Chước xảy ra chuyện, hắn vừa vặn đọc sách đến đoạn nói gà nhịn đói một hai ngày không sao, nhưng ba năm ngày thì khó nói.

Đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhìn thấy cảnh xác chết la liệt, may mà sáu con gà chỉ có một con hơi ủ rũ, năm con kia trông vẫn khá tỉnh táo. Hàng rào tre đã bị mổ thủng một lỗ, chắc lũ gà tự chui ra ngoài kiếm sâu bọ và hạt cỏ ăn cầm hơi.

Nghiêm Chi Mặc vội vàng thêm nước vào máng, rồi vào bếp lấy một nắm thóc lép, thái nhỏ mấy lá rau đã héo trộn vào cho chúng ăn. Cuối cùng bắt riêng con gà ủ rũ kia ra nhốt một chỗ, để sẵn thức ăn và nước uống, nghĩ bụng nếu nó không qua khỏi thì làm thịt luôn. Còn việc sửa hàng rào đành để sau vậy.

Trong lúc hắn luống cuống tay chân, khán giả trên livestream vì thấy Diêu Chước đã bình an về nhà nên tinh thần thả lỏng, lại bắt đầu trêu chọc.

[ Ai mà ngờ được cuối cùng kẻ gánh chịu tất cả lại là mấy con gà con ]

[ Chước ca nhi, cái nhà này không thể thiếu ngươi được a!! ]

[ Mặc Bảo, kiếm tiền rất giỏi, nấu cơm rất ngon, nhưng mấy việc khác thì dở tệ ]

[ Khoản "kia" giỏi là được rồi 0v0 ]

[ Lầu trên ném khói xe* vào mặt tui rồi! ]

(*bên đó gọi chuyện giường chiếu là lái xe, nên mấy câu giỡn 18+ hay có xe)

Nghiêm Chi Mặc lau mồ hôi, đang nghĩ cách thú nhận với Diêu Chước việc mình suýt làm chết đói con gà thì thoáng thấy có người đến gần sân. Tưởng là con trai lớn nhà họ Phương bị mẹ sai sang gánh nước, nhưng nhìn kỹ dáng người lại không giống.

Khương Việt lấy hết can đảm lần đầu tiên đến đây. Hắn vừa đi đưa hàng thêu cho tiệm vải trên trấn về thì nghe tin Diêu Chước đã về thôn. Trong nhà nuôi được con gà mái già, tích cóp được mấy quả trứng, hắn không nỡ ăn, định để dành cho bé Thù tẩm bổ. Nay cắn răng lấy ra một nửa, tổng cộng ba quả, gói trong khăn tay mang tới.

Vốn định lén đặt ở cửa rồi đi như lần trước, ai ngờ cổng sân mở toang, đụng mặt Nghiêm Chi Mặc ngay tại trận.

Hai người cô nam quả ca nhi, giữ một khoảng cách nhất định. Khương Việt cố che giấu sự hoảng loạn trong mắt, tay nắm chặt chiếc khăn suýt làm vỡ trứng. Nhận ra điều đó, hắn thả lỏng tay, đưa chiếc khăn ra phía trước, giọng lí nhí:

"Cái này… là trứng gà, cho Chước ca nhi."

Nghiêm Chi Mặc cầm lấy khăn thấy có ba quả trứng, số lượng này chắc là gà nhà đẻ. Hắn nghĩ nghĩ, không từ chối, nhưng nói: "Chước ca nhi đang tỉnh trong phòng đấy, ngươi có muốn vào thăm hắn một chút không?"

Khương Việt vội xua tay: "Không cần không cần, ta chỉ đến đưa đồ thôi." Nói xong định bỏ đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!