Chương 3: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Bên trong phòng livestream, số lượng người xem đã bất tri bất giác tăng từ vài chục người lên đến gần ngàn người.

[ Yêu nhất là phân đoạn vả mặt này! Theo kịp rồi! ]

[ Phân gia! Tốt lắm! Tui thích xem cái này! ]

[ Mới vào đã phân gia sao? Vậy là chủ phòng này chưa đủ nghèo rồi, tôi thích kiểu khởi đầu chỉ có một văn tiền cơ… ]

[ Lầu trên quá độc ác rồi, nhìn nhan sắc tuyệt thế của chủ phòng xem, bà nhẫn tâm sao!! ]

[ Tui cứ muốn hỏi nền tảng Câu Câu hoài, một chủ phòng có nhan sắc thế này mà ném vào khu làm ruộng, không phải hơi lãng phí sao? Cho tui xin đi, sang khu giải trí debut coi! ]

[ Hắc hắc, đi khu tu tiên cũng được, làm một vị sư tôn gì đó rất hợp mà hắc hắc (?﹃?) ]

[ Người mới tới, không hiểu nên hỏi, "Cẩu Câu livestream" nghĩa là gì, nghe tên đáng yêu zị. ]

[ Lầu trên ơi, nghĩa là cái nền tảng Câu Câu này nó "cẩu" (ngang ngược/keo kiệt) lắm… Xem lâu rồi ngươi sẽ hiểu (hút thuốc. jpg). ]

Trong khung cảnh livestream.

Một đám người đi theo thôn trưởng và người nhà họ Nghiêm, ào ào kéo về phía căn nhà mới của Nghiêm lão đại.

Người nhà họ Diêu nhân cơ hội này lén lút chuồn khỏi đám đông. Nghiêm Chi Mặc nhìn thấy hết, nhưng lúc này hắn không rảnh để ý tới bọn họ.

Trước khi ra khỏi cửa, hắn thỉnh Vương đại phu đợi ở căn nhà cũ này một chút. Sau đó, hắn cùng Diêu Chước dìu dắt lẫn nhau, cùng đi ra cửa.

Giữa đám đông, thôn trưởng đi trước nhất, đôi phu phu bọn họ theo sau. Diêu Chước chân cẳng không tiện, Nghiêm Chi Mặc bệnh nặng mới khỏi, cả hai đều đi không nhanh. Nhưng vì thôn trưởng đã cao tuổi, bước chân cũng chậm, nên khoảng cách giữa họ vẫn giữ được mức vừa phải.

Về phần vợ chồng Nghiêm lão đại, họ đi tụt lại phía sau hai bước, ánh mắt oán độc nhưng không dám làm càn.

Mắt thấy còn một đoạn đường nữa mới tới nơi, Nghiêm Chi Mặc nhân cơ hội này, lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại triệu hồi hệ thống trong lòng.

"A Thống? Mau giúp tôi tính toán xem, nguyên chủ có thể được chia bao nhiêu tiền."

Hệ thống không lên tiếng, hình như không hài lòng lắm với cách gọi này. Nó chỉ lẳng lặng đưa ra một bản danh sách, trên đó liệt kê gia sản mà anh em nhà họ Nghiêm kế thừa từ cha mẹ quá cố, phía sau là một dãy số giá trị tương đương.

Gia cảnh Nghiêm gia trong thôn miễn cưỡng được coi là bậc trung. Nghiêm Chi Mặc lướt qua một lượt, trong lòng đã có tính toán.

Không lâu sau, họ đã tới nhà Nghiêm lão đại. Nghiêm lão đại có một con trai tên Nghiêm Đại Trạch và một con gái tên Nghiêm Tiểu Vũ. Hai anh em không hiểu vì sao thôn trưởng đột nhiên tới nhà mình, phía sau còn kéo theo một đám người, trong đó có cả tiểu thúc và cái tên ca nhi xấu xí nổi danh khắp thôn kia!

Lưu Xuân Hoa hùng hùng hổ hổ đẩy lũ trẻ vào trong phòng. Thôn trưởng cũng không hàm hồ, lập tức cầm lấy giấy bút mà Nghiêm Chi Mặc dùng để đọc sách hồi trước, ngồi ngay giữa sân kiểm kê tài sản, ghi chép lên giấy.

Trong chuyện phân gia này, thôn trưởng có quyền uy tuyệt đối. Bởi vậy, sau khi tính toán xong, ông trực tiếp đứng dậy công bố kết quả.

Ba gian nhà mới của nhà họ Nghiêm xây bằng gạch mộc, lợp ngói thô, vì là nhà mới xây một năm trước khi Nghiêm lão cha qua đời, nên phải tính vào gia sản phân chia. Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước rõ ràng sẽ không ở đây, nên căn nhà được định giá tương đương tám lượng bạc. Nghiêm lão đại cần chia cho Nghiêm Chi Mặc một nửa, tức là bốn lượng (4000 văn).

Nhà họ Nghiêm còn có năm mẫu ruộng: ba mẫu trung đẳng, mỗi mẫu giá thị trường 800 văn; hai mẫu hạ đẳng, mỗi mẫu 500 văn. Tổng cộng là 3400 văn, cũng chia đôi.

Nghiêm Chi Mặc chủ động đề nghị không lấy ruộng, chỉ muốn quy đổi thành tiền mặt. Dân thôn đều coi ruộng đất là vinh dự, là cái gốc để lập nghiệp, Nghiêm Chi Mặc hiểu rõ điều này nhưng hắn thực sự không coi trọng mấy mảnh ruộng của nhà họ Nghiêm. Hắn biết mấy mẫu đất này những năm gần đây thu hoạch không tốt, chi bằng đợi sau này kiếm được tiền thì mua mấy miếng ruộng thượng đẳng còn hơn.

Như vậy, phần ruộng đất quy đổi thành 1700 văn. Cộng với 4000 văn tiền nhà, tổng cộng là 5700 văn, tức là năm lượng bảy tiền bạc.

Thôn trưởng bảo Nghiêm Chi Mặc đưa tay nhận tiền, nhưng Lưu Xuân Hoa làm sao chịu nổi? Nàng ta lập tức ngồi bệt xuống đất, chẳng thèm màng đến liêm sỉ nữa mà bắt đầu đấm đất gào khóc.

"Hơn năm lượng bạc! Đây là muốn lấy mạng già trẻ nhà ta mà! Từ lúc gả vào nhà họ Nghiêm tới giờ, ta làm gì đã thấy nhiều tiền như thế!"

Trước mặt thôn trưởng, Lưu Xuân Hoa không dám nói bậy, chỉ một mực kêu gào là không có tiền. Thôn trưởng quá hiểu tính nết của nàng, cũng biết bảo nhà Nghiêm lão đại lấy ngay năm lượng bạc mặt ra là không khả thi, ông liền phất tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!