Chương 29: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Không ngờ người ở phòng bên cạnh lại là Thích Đăng Hiểu, chưởng quầy Tây Song Các và phu quân Bùi Triệt.

"Thích chưởng quầy, Bùi đại ca." Nghiêm Chi Mặc nhẹ nhàng khép cửa phòng lại.

Thích Đăng Hiểu đỡ eo đi tới, bụng đã lớn, mỗi lần gặp lại thấy nặng nề hơn một chút.

Y nhìn hành động của Nghiêm Chi Mặc, theo bản năng hạ thấp giọng hỏi: "Chước ca nhi ở trong phòng à? Đang ngủ sao?"

Rồi hắn quan sát Nghiêm Chi Mặc, thấy vẻ mặt mệt mỏi cùng cực, sắc mặt xanh xao, quần áo nhăn nhúm như mấy ngày chưa thay, hoàn toàn khác với phong thái chỉn chu thường ngày. Trong lòng y thắt lại, liếc nhìn cửa phòng hỏi: "Phu phu hai người sao lại lên huyện thành, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì?"

Ba người đứng chắn lối đi không tiện, cuối cùng cùng sang phòng bên cạnh ngồi nói chuyện. Bùi Triệt vẫn im lặng đứng canh cửa, vị trí có thể quan sát cả hai phòng mà vẫn nghe được cuộc đối thoại bên trong.

Thích Đăng Hiểu rót chén trà nóng, nước trà thoảng hương hoa, nhìn là biết trà tự mang theo chứ không phải của khách đ**m.

Nước ấm vào bụng, cục tức nghẹn trong lòng Nghiêm Chi Mặc dường như tan đi đôi chút, lúc này mới kể lại đêm hỗn loạn hôm qua.

Đến khi dứt lời, Thích Đăng Hiểu lấy khăn che miệng, hồi lâu không nói nên lời. Bùi Triệt đứng cửa nghe rõ mồn một, ấn đường nhíu chặt thành nếp sâu.

Khi Thích Đăng Hiểu mở miệng lần nữa, cảm xúc đã được thu lại, chỉ còn sự lo lắng trên trán chưa tan. Tuy những lần bàn chuyện làm ăn trước đều là Nghiêm Chi Mặc làm chủ, Diêu Chước trước người lạ cũng ít nói như Bùi ca của y, nhưng Thích Đăng Hiểu lại thấy Diêu Chước rất hợp mắt mình. Y luôn muốn tìm cơ hội để hai người trò chuyện, biết đâu có thể trở thành bạn tốt.

Vì thế sự lo lắng lúc này hoàn toàn chân thật.

"May mà xương cốt đã nối lại thuận lợi, đại phu kia lại có tiếng tăm, chắc là không vấn đề gì lớn đâu, ngươi đừng lo lắng quá. Thân thể ngươi vốn yếu, đừng để Chước ca nhi chưa khỏi mà ngươi đã gục ngã trước."

Rồi y an ủi: "Cái gọi là họa phúc khôn lường, tái ông thất mã. Nếu Chước ca nhi nhân dịp này chữa khỏi được vết thương cũ thì cũng là chuyện tốt. Cổ nhân có câu: Đại nạn không chết tất có hậu phúc."

Nghiêm Chi Mặc đặt chén trà xuống, chậm rãi nói: "Ta cũng nghĩ vậy. Chước ca nhi trước kia đã khổ nhiều, gặp ta chưa được mấy ngày sung sướng lại gặp nạn này, chỉ mong đây là kiếp nạn cuối cùng trong đời hắn, từ nay về sau thuận buồm xuôi gió, gặp dữ hóa lành."

Thích Đăng Hiểu mỉm cười: "Đúng vậy, mỗi người đều có số mệnh, nhưng không phải không thể hóa giải. Ngoại ô phía tây huyện thành có núi Hoa Đình, trên đó có chùa Hoa Đình rất linh thiêng. Thật không dám giấu, trước kia ta đến chùa Hoa Đình cầu tự, nay nhân cơ hội này đến tạ lễ, lát nữa ta sẽ xin cho Chước ca nhi một lá bùa bình an."

Thực ra theo lý thuyết thì Nghiêm Chi Mặc đi xin sẽ linh nghiệm hơn, nhưng hiện tại hắn không thể rời Diêu Chước nửa bước.

"Ta thay mặt A Chước cảm tạ Thích chưởng quầy."

Nói xong, Nghiêm Chi Mặc hỏi thăm lý do hai người ở đây, nghe ra việc tạ lễ chỉ là tiện đường.

Thích Đăng Hiểu liếc nhìn Bùi Triệt ngoài cửa, tay phải v**t v* bụng bầu, khí chất nhu hòa: "Còn không phải vì đứa nhỏ nghịch ngợm này sao, ta cũng lên huyện thành tìm đại phu kê đơn thuốc dưỡng thai, y quán cách đây không xa, đi qua ngã tư đằng trước là đến đường An Thuận."

Nghiêm Chi Mặc cũng vui mừng cho sinh linh bé nhỏ sắp chào đời này.

"Không biết bao giờ ta và A Chước mới có phúc khí như vậy."

Thích Đăng Hiểu là người từng trải, nhếch môi cười nhẹ: "Các ngươi mới thành thân bao lâu chứ? Cái gì nên có rồi sẽ có. Đúng rồi, đợi Chước ca nhi tỉnh, ta cũng muốn sang thăm hắn."

"A Chước thấy Thích chưởng quầy chắc chắn sẽ rất vui, khi nào hắn tỉnh ta sẽ sang báo."

Hàn huyên xong, Nghiêm Chi Mặc rời phòng, vừa vặn gặp tiểu nhị lên lầu hai. Hắn tiện thể xuống dưới gọi chút đồ ăn. Bùi Triệt cũng dặn dò tiểu nhị vài câu, sắp xếp xong xuôi ai về phòng nấy.

Mấy dòng bình luận nhảy ra, y hệt mấy bà hàng xóm hóng hớt góc tường.

[ Chước ca nhi có biết Mặc Bảo đã tính chuyện sinh bánh bao rồi không ha ha ha ]

[ Với nhan sắc của hai người này thì sinh con ra đẹp đến mức nào ta không dám tưởng tượng nữa ]

[ Ai nha rối rắm quá, vừa muốn họ sinh đủ nếp đủ tẻ cho viên mãn, vừa đau lòng cho Chước ca nhi… ]

[ Lầu trên, ngươi còn lo xa hơn cả chủ phòng đấy (châm thuốc lá) ]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!