Chương 28: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Thời đại này không có y học hiện đại, nhưng lại có thuật Kỳ Hoàng được truyền thừa từ ngàn xưa.

Lương đại phu nhận khăn từ dược đồng lau mồ hôi trên trán, vẻ mặt mệt mỏi đáp: "Ca nhi này tính tình thật kiên cường, đau đớn như vậy cũng cắn răng chịu đựng được. Xương cốt đã nối xong, nẹp cũng đã lên, giờ chỉ còn xem ba ngày châm cứu sắp tới và tạo hóa của chính hắn thôi."

Làm nghề y không bao giờ nói lời khẳng định tuyệt đối, bởi vì mọi sự trên đời đều có biến số.

Nghiêm Chi Mặc hiểu đạo lý này, cũng nghe ra ít nhất Diêu Chước đã thoát khỏi nguy hiểm trước mắt, điều duy nhất chưa chắc chắn là khả năng hồi phục sau này.

Hắn thở phào nhẹ nhõm, bước chân hơi loạng choạng nhưng rất nhanh đã tự đứng vững. Đưa tay lau mặt, sau một đêm thức trắng trông hắn càng thêm tiều tụy.

"Bây giờ ta có thể vào trong xem y không?"

Lương đại phu gật đầu, tiểu dược đồng đặt khăn xuống, xoay người mở cửa cho hắn.

Trong phòng mùi máu tanh không nồng, bị mùi thuốc nồng đậm lấn át, ngoài ra còn có hương ngải thảo đặc trưng.

Nghiêm Chi Mặc bước đi tập tễnh đến bên giường. Trên giường, Diêu Chước hai mắt nhắm nghiền, vài lọn tóc rối dính bết trên trán vì mồ hôi lạnh, Nghiêm Chi Mặc cẩn thận vén sang một bên cho y.

Nắm lấy bàn tay không chút phản ứng kia, ngày thường tay Diêu Chước luôn nóng hổi, tối ôm vào lòng như cái lò sưởi nhỏ, chứ không phải lạnh lẽo như lúc này, còn lạnh hơn cả tay hắn.

Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên mu bàn tay đối phương, ánh mắt dịu dàng vô cùng.

Sự xuất hiện của Diêu Chước được hắn coi như phần thưởng cho chuyến xuyên không đầy bi hài kịch này. Một người tin tưởng hắn không chút do dự, dựa dẫm vào hắn, xứng đáng nhận lại tình yêu trọn vẹn từ hắn.

Hắn ngồi bên cạnh Diêu Chước rất lâu, mãi đến khi mặt trời lên cao, tiểu dược đồng bưng chén thuốc đến bảo Nghiêm Chi Mặc cho Diêu Chước uống. Uống xong bắt mạch lại, nếu không sao thì có thể chuyển sang khách đ**m tĩnh dưỡng.

Nghiêm Chi Mặc nhận lấy chén thuốc, định dùng muỗng đút như cũ, nhưng Diêu Chước lúc này đang mê man sâu, không biết tự nuốt, muỗng thuốc đổ vào thì quá nửa lại chảy ra theo khóe miệng.

Nghĩ đi nghĩ lại chỉ còn một cách.

Nghiêm Chi Mặc gọi Vượng Tài trong thức hải: "… Hình ảnh tiếp theo có thể che đi không?"

Vượng Tài trả lời đầy nguyên tắc: [ Hệ thống sẽ tự động kiểm duyệt nội dung livestream. ]

Ý là không phải anh muốn che là che được.

Nghiêm Chi Mặc giãy giụa hai giây, rồi dứt khoát bưng bát uống một ngụm.

Bình luận lập tức phát điên.

[ Cảnh đút thuốc kinh điển sắp diễn ra! Tui kích động quá bà con ơi! ]

[ Chủ phòng quỷ kế đa đoan, đây là vừa đấm vừa xoa, một dao một viên kẹo đây mà (lăn lộn đầy đất) ]

[ Từ cổ trở lên, chắc chắn là tui được xem! ]

[ Tuy nhiên, tôi vừa đau lòng cho Chước ca nhi vừa vô sỉ mà thấy phấn khích… ]

Môi chạm môi, từng ngụm thuốc đắng ngắt được mớm vào. Khó khăn lắm mới xong chén thuốc, Nghiêm Chi Mặc nhấm nháp vị đắng trên đầu lưỡi, bắt đầu suy nghĩ về khả năng phát minh ra dịch truyền tĩnh mạch ở thời đại này.

Tuy nhiên hành động bất đắc dĩ này lại thu về một đống tiền thưởng donate. Nhưng lúc này hắn thực sự không rảnh bận tâm.

Uống thuốc xong, Lương đại phu vào bắt mạch, sau đó Nghiêm Chi Mặc cõng Diêu Chước lên, Phương lão tam lo lắng đi sau che chắn, chuẩn bị đưa người sang khách đ**m.

Tiểu dược đồng ngáp ngắn ngáp dài ra cửa chuẩn bị lắp ván cửa đóng tiệm. Sư phụ nó cần ngủ bù, trừ khi lại có ca bệnh nguy kịch như Diêu Chước, nếu không người có tuổi thức trắng một đêm thật sự chịu không nổi.

Khách đ**m rất gần y quán, đi bộ chỉ một lát là tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!