Chương 26: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Nghiêm Chi Mặc đi trên đường, trong lòng có chút ảo não.

Mấy ngày nay hắn dưỡng bệnh, việc trong nhà ngoài ngõ đều dựa vào một mình Diêu Chước lo liệu. Một tiểu ca nhi chân cẳng không tiện, lại còn phải một mình leo núi hái quả, cõng cái giỏ nặng mấy chục cân lên lên xuống xuống mà chẳng hề kêu than một tiếng.

Nếu lần này vì thế mà xảy ra chuyện gì, e rằng hắn sẽ hối hận cả đời.

Nghĩ đến đây, bước chân hắn không tự chủ được mà nhanh hơn.

Khán giả phòng livestream xem đến giờ, ngoại trừ ngày đầu tiên chủ phòng xuyên không gặp tình huống ngàn cân treo sợi tóc, thì chưa thấy cảnh tượng nào căng thẳng thế này, nhất thời cũng lo lắng theo.

[ Hôm nay cũng không tối trời lắm, Chước ca nhi chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ? ]

[ Hay là gặp nguy hiểm gì trên núi rồi, sau này đừng để Chước ca nhi đi một mình nữa ]

[ Tôi thật sự khâm phục Chước ca nhi, theo lý thuyết thì sau núi đã để lại bóng ma cho cậu ấy, đổi lại là tôi thì cả đời này cũng không dám bén mảng đến nữa ]

[ Cầu xin, đôi vợ chồng son hãy thuận thuận lợi lợi! Bình bình an an! ]

Nghiêm Chi Mặc bệnh nặng mới khỏi, đi nhanh một chút đã toát mồ hôi trán, nhưng không dám dừng lại.

Đường đã đi được quá nửa mà vẫn chưa thấy bóng dáng Diêu Chước đâu. Giờ này người trong thôn làm đồng cũng đã về nhà gần hết. Mặt trời chiều ngả về tây, Nghiêm Chi Mặc chẳng còn tâm trạng nào ngắm cảnh, chỉ muốn mau chóng nhìn thấy phu lang nhà mình.

Đang lúc lòng nóng như lửa đốt, hắn bỗng thấy phía xa trên đường đất có một bóng người nhỏ bé đang chạy về phía này. Đến gần, bóng người kia phanh không kịp, suýt nữa đâm sầm vào lòng hắn.

Đỡ lấy đứa trẻ nhìn cho kỹ, hóa ra là con trai út nhà họ Phương.

Nghiêm Chi Mặc kinh ngạc hỏi: "Nhị Oa tử? Chạy nhanh như vậy định đi đâu?"

Theo lý thuyết thì con đường này đi tiếp chỉ dẫn đến nhà cũ của họ Nghiêm.

Chẳng lẽ là… Tim Nghiêm Chi Mặc thót một cái, theo bản năng nhìn đứa trẻ. Quả nhiên thấy Phương Nhị Oa nhận ra hắn liền túm lấy cánh tay, vội vàng nói: "Nghiêm thúc! Phu lang nhà thúc bị ngã gãy chân rồi! Ta gặp Việt ca nhi trong thôn, đang bảo ta đi gọi thúc qua đó đấy!"

Dứt lời nó liền muốn kéo Nghiêm Chi Mặc chạy ngược trở lại.

Nghiêm Chi Mặc bị lôi lảo đảo một cái, nhưng cũng chẳng màng gì khác, lập tức chạy theo đứa trẻ về phía xảy ra chuyện.

Vừa chạy vừa hỏi mới biết, mấy hôm trước Phương Nhị Oa cùng đại ca nó làm cái bẫy thú đơn giản đặt trên núi, định bắt con thỏ cải thiện bữa ăn. Hôm nay đi kiểm tra bẫy về, xuống núi thì thấy Việt ca nhi trong thôn đang run rẩy cõng một người!

Trong thôn đều đồn Việt ca nhi là quả phu lang, xui xẻo đen đủi, ai cũng tránh xa. Nhưng nhà họ Phương làm việc đàng hoàng, không tin mấy chuyện mê tín đó. Thế là Phương Nhị Oa tò mò đi theo xem, không xem thì thôi, vừa nhìn kỹ thì người trên lưng kia không phải phu lang nhà Nghiêm đồng sinh thì là ai?

Khương Việt cũng là ca nhi, thời trẻ bị đánh đập suốt ngày, sau này lại thiếu ăn thiếu mặc quanh năm, sức khỏe đã sớm cạn kiệt. Diêu Chước dù sao cũng là người quen làm việc nặng, đè lên lưng Khương Việt nặng trịch, mắt thấy sắp ngã đến nơi.

Phương Nhị Oa vội chạy tới đỡ một tay, lúc này mới biết Việt ca nhi gặp được Diêu Chước bị thương, tốn bao nhiêu sức mới cõng xuống được đến đây, sắp kiệt sức thì may mắn gặp được Phương Nhị Oa.

Nghiêm Chi Mặc chạy chưa được mấy bước đã thở hồng hộc. Phương Nhị Oa nghe cha mẹ nói Nghiêm đồng sinh ốm yếu bệnh tật, bèn giảm tốc độ dìu hắn, miệng vẫn liến thoắng: "Vốn dĩ Việt ca nhi và ta định đưa thẳng Chước ca nhi đến nhà Vương đại phu, nhưng đi chưa được mấy bước Chước ca nhi đã kêu đau dữ dội! Bọn ta đành đặt thúc ấy nằm bên vệ đường, không dám động nữa.

Ta chạy đến nhà Việt ca nhi gọi Thù ca nhi (con của Khương Việt), hai đứa bọn ta chia nhau ra, ta đi gọi Nghiêm thúc, Thù ca nhi đi mời Vương đại phu!"

Nhị Oa này cũng là đứa lanh lợi, ba câu hai lời đã kể rõ đầu đuôi sự việc.

Nghiêm Chi Mặc nghe mà lòng càng lúc càng trĩu nặng. Nói đến cái chân của Diêu Chước cũng thật lắm tai ương. Thời trẻ bị thương một lần để lại di chứng, hôm đào hôn lại ngã một lần nữa, may mà ngã lên người nguyên chủ nên không sao. Giờ lại bị thương thêm lần này, quả đúng là họa vô đơn chí.

Cố gắng tăng tốc chạy đến nơi, đó là một bụi cỏ dại dưới chân núi.

Bên cạnh có một ca nhi mặc áo vải thô bạc màu đang ngồi xổm, Nghiêm Chi Mặc biết ngay đó là Khương Việt. Phía sau Khương Việt truyền đến tiếng rên đau đớn, Nghiêm Chi Mặc vội vàng bước tới, nhìn thấy Diêu Chước đang nằm trên mặt đất.

Chỉ liếc qua một cái, hắn cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt, đau đến mức hắn ho sặc sụa hai tiếng, nhưng vẫn cố nén xuống. Hắn nắm chặt lấy tay Diêu Chước, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh dính dớp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!