Chương 23: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Luật pháp Đại Việt Triều cho phép phu thê, phu phu được hòa li, nhưng nói thì nói vậy, thực tế phần lớn là nam tử bỏ vợ hoặc bỏ phu lang, hiếm có nữ tử hay ca nhi nào chủ động đâm đơn kiện.

Chuyện hòa li, dù có thành công thì thanh danh của nữ tử hay ca nhi cũng coi như hỏng. Đừng nói đến chuyện tái giá, ngay cả người nhà mẹ đẻ cũng sẽ vì thế mà trách móc, cuối cùng rơi vào cảnh không nhà để về, đành phải vào thành bán mình làm nô tỳ.

Vì vậy, nghe tin Phương Nhị Nương không chỉ đơn phương bỏ về nhà mẹ đẻ mà còn công khai đòi hòa li với Trịnh đồ tể, mọi người có mặt đều kinh hãi.

Cùng là người trong thôn, trước kia Diêu Chước cũng từng gặp Phương Nhị Nương vài lần, nàng là một nương tử có dung mạo thanh tú, nhanh nhẹn tháo vát.

Đúng như lời thím kia nói, trong thôn, gả cho đồ tể là mối nhân duyên cực tốt. Nghề mổ heo là nghề gia truyền, dựa vào đó có thịt ăn, có tiền tiêu. Năm đó Phương Nhị Nương được hứa gả cho Trịnh đồ tể, không biết bao nhiêu cô nương ca nhi phải ghen tị đỏ mắt. Nào ngờ mấy năm trôi qua, sự việc lại đến nông nỗi này?

Thím kia nói xong liền vội vàng chạy đến nhà họ Phương xem náo nhiệt, tiện thể giúp thôn mình lấy thanh thế!

Trước khi đi còn không quên dặn dò: "Nghiêm đồng sinh, Chước ca nhi, hai người một là thư sinh yếu đuối, một là tiểu ca nhi, nếu không có việc gì thì mau về nhà đi, đừng dây vào chuyện này. Đám đàn ông kia mà đánh nhau thật thì dao búa không có mắt đâu, coi chừng bị thương đấy!"

Thím không cho họ đi nhưng bản thân lại chạy rất nhanh, hai người cũng chẳng thấy lạ. Ở trong thôn, đừng bao giờ coi thường mấy thím có tuổi này, họ làm việc đồng áng cả đời, sức lực có thể chấp mấy người như Nghiêm Chi Mặc.

Diêu Chước cũng hiểu đạo lý này, dù thế nào y cũng phải đưa phu quân về nhà trước đã.

Bầu trời âm u, mưa gió sắp tới.

Chân trước vừa bước vào cổng sân, hạt mưa đã bắt đầu lất phất rơi. Cũng may chỉ là mưa nhỏ, đi nhanh vài bước cũng chỉ dính chút hơi ẩm.

Hai người vội vàng thu dọn những thứ không chịu được nước mưa vào phòng chứa củi. Nghiêm Chi Mặc mang đồ mua hôm nay vào nhà, còn Diêu Chước đi kiểm tra chuồng gà trước.

Thấy đàn gà con đã sớm chui vào ổ cỏ trú mưa, Diêu Chước cẩn thận kiểm tra rào chắn, rắc thêm nắm thức ăn rồi quay vào bếp nhóm lửa nấu canh gừng.

Y thái mấy lát gừng già còn nguyên vỏ, thêm vài đoạn hành lá, đổ hai chén nước lã vào đun sắc lại còn một chén.

Múc canh ra, lót miếng vải dưới đáy chén, đậy một cái chén khác lên trên, y vội vàng băng qua sân đưa vào phòng cho Nghiêm Chi Mặc.

"Ngươi uống canh gừng đi, rồi thay quần áo khác."

Nghiêm Chi Mặc bưng chén canh gừng lên uống, Diêu Chước tiếp tục công việc dang dở là thu dọn đồ đạc mới mua.

Quần áo và vải vóc được trải ra trên giường, trên cùng là chiếc gương lược vuông vức mới tinh, bên trong là trang sức và sáp dưỡng da mới mua. Ngoài ra còn có mấy cái bình lọ nhỏ mà Nghiêm Chi Mặc cần.

Mấy thứ này đặt cùng một chỗ, ai nhìn thấy cũng phải đỏ mắt ghen tị. E là đổi thành ca nhi nào khác cũng chỉ ước gì được gả cho Nghiêm Chi Mặc ngay lập tức.

Diêu Chước nâng niu sờ quần áo và vải vóc, quay đầu lại thấy Nghiêm Chi Mặc đang nhấm nháp từng ngụm canh gừng nhỏ xíu như uống thuốc độc. Xem cái điệu bộ kia, không biết đến bao giờ mới uống xong.

Đường phèn và mứt quả mua lần trước vẫn còn, Diêu Chước lấy một viên đường, đi đến bên cạnh Nghiêm Chi Mặc nói: "Phu quân, ngươi uống nhanh lên chút, lát nữa nguội mất tác dụng đấy."

Dứt lời y đưa viên đường ra trước mặt: "Này, uống xong ta cho ngươi ăn kẹo."

Nghiêm Chi Mặc ngờ vực Diêu Chước đang dỗ mình như dỗ trẻ con, nhưng khổ nỗi hắn lại rất thích kiểu này.

Cau mày uống cạn chén canh gừng, cảm giác hương vị trong miệng thật sự rất phức tạp.

Diêu Chước cầm viên đường đưa tới bên môi hắn, biết phu quân kỹ tính nên không quên nói: "Ta rửa tay rồi."

Giây tiếp theo, khi Nghiêm Chi Mặc ngậm lấy viên đường, ma xui quỷ khiến thế nào, đầu lưỡi hắn lướt nhẹ qua đầu ngón tay Diêu Chước.

Diêu Chước rụt tay lại như bị điện giật, Nghiêm Chi Mặc thì suýt nữa nuốt chửng cả viên đường phèn.

Hai người một ngượng ngùng, một nghẹn họng, mặt đều đỏ bừng.

Màn tương tác này khiến bình luận trên livestream cười ngất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!