Chương 22: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Bóng dáng quen thuộc nhanh chóng biến mất trong đám đông. Diêu Chước thản nhiên quay đầu lại: "Là bọn họ."

Tuy nhận ra đối phương nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức nhận ra mà thôi.

Đối với người anh cả đã sớm thiên vị người ngoài, và Diêu Thanh – kẻ khiến mình phải mang tiếng xấu mấy năm trời, nếu nói trước kia trong lòng Diêu Chước còn có hận, sau đó là chết lặng, thì hiện tại, y hoàn toàn không còn để tâm nữa.

Phu quân y anh tuấn tài hoa, lại toàn tâm toàn ý với y, trong nhà cũng có nghề kiếm ra tiền, ăn mặc không lo. Đối với những kẻ từng làm tổn thương mình, trước khi bọn họ gặp quả báo, y cảm thấy bố thí cho nửa con mắt cũng là thừa thãi.

Diêu Chước không để tâm, Nghiêm Chi Mặc lại càng không. Vừa rồi liếc nhìn một cái, nhiều nhất cũng chỉ thắc mắc vì sao hai người kia lại lên trấn. Chỉ mong họ đừng âm thầm gây ra chuyện gì rồi lại liên lụy đến nhà mình là được.

Tuy nhiên Nghiêm Chi Mặc nhận ra sự xuất hiện của Diêu lão đại và Diêu Thanh ít nhiều cũng ảnh hưởng đến tâm trạng của Diêu Chước, nên khi bước vào quán ăn, hắn quyết tâm phải ăn một bữa thật ngon.

Tiểu nhị đã sớm nhìn thấy đôi phu phu này từ trong nhà. Thấy họ bước qua ngạch cửa, hắn vội vàng chạy ra đón.

Tiểu nhị ở những nơi thế này mắt tinh nhất, liếc qua là thấy ngay hai người mặc trang phục may sẵn bằng chất liệu tốt, dáng điệu khi bước vào cũng tự nhiên phóng khoáng chứ không rụt rè như người nhà nông bình thường. Loại người này hiếm khi vào quán ăn, chắc chắn là khách hàng chịu chi!

Chỉ là tuy nghĩ họ chịu chi, nhưng hắn cũng không ngờ vừa vào cửa đã nghe vị tướng công kia nói: "Ta thấy sau tấm bình phong có nhã tọa, không biết đã có người đặt chưa, còn chỗ không?"

Ngay cả Diêu Chước cũng kinh ngạc. Đó là nhã tọa đấy! Quán ăn nhỏ không có phòng riêng này, cùng lắm chỉ ngăn ra được hai chỗ nhã tọa ở góc yên tĩnh cạnh cửa sổ, đâu phải chỗ họ có thể ngồi?

Diêu Chước nhất thời chưa nhìn ra tâm tư của Nghiêm Chi Mặc, nhưng khán giả trên livestream đã nhìn thấu tất cả.

[ Mặc Bảo chu đáo quá nha, tôi vừa nãy còn nghĩ vào quán ăn phải tháo khẩu trang, Chước ca nhi nói không chừng sẽ ngại ngùng. ]

[ Thực ra nhìn vết sẹo của Chước ca nhi quen rồi thấy cũng bình thường mà, giống kiểu trang điểm chiến tổn ấy, không ảnh hưởng nhiều đến nhan sắc. ]

[ Chúng ta bình thường mặt mọc cái mụn còn phải tìm cách che đi, huống chi là vết sẹo dài như vậy? ]

Tiểu nhị nghe Nghiêm Chi Mặc hỏi, vẫn giữ nguyên tắc người đến là khách, quy củ trả lời: "Ngài đến thật khéo, vẫn còn chỗ. Nhưng vì nhã tọa có hạn nên yêu cầu tiêu phí tối thiểu tám đồng bạc, bù lại chúng tôi sẽ tặng một ấm trà và một phần trà bánh."

Trả lời xong hắn thầm nghĩ, tám đồng bạc đấy, đủ cho người nhà nông ăn tiêu tiết kiệm hai ba tháng trời, sợ là nghe xong sẽ tiếc tiền.

Kết quả Nghiêm Chi Mặc không hề do dự, nói thẳng: "Ta đã biết, làm phiền dẫn đường."

Ngồi xuống rồi, tiểu nhị bắt đầu báo tên món ăn. Diêu Chước nghe mà ngẩn người, nhiều món y còn chẳng biết là gì. Nghiêm Chi Mặc lại như đã quen thuộc, rất nhanh gọi 3 món mặn, 1 món canh, còn thêm một món điểm tâm ngọt.

Tám đồng bạc nếu muốn tiêu đàng hoàng thì chẳng đáng là bao. Tùy tiện gọi một món mặn cũng đã mất mấy trăm văn, bàn ăn này trong nháy mắt đã tiêu tốn một lượng bạc.

[ Tui phát hiện tiền này dễ kiếm mà cũng dễ tiêu ghê… ]

[ Chủ phòng đi một chuyến này tiêu hết bao nhiêu rồi, không thể không nói tôi hơi đau lòng thay ]

[ Chủ phòng: Mua đồ cho vợ, mời vợ đi ăn thì sao nào? Đều là nhu cầu thiết yếu cả, cảm ơn! ]

Vì ngồi nhã tọa nên tiểu nhị thực hiện đúng lời hứa, pha một ấm trà ngon, không giống trà vụn ở đại sảnh bên ngoài. Ngoài ra còn bưng lên một đĩa trà bánh bốn ngăn. Gọi là trà bánh nhưng thực ra là đồ ăn vặt nhắm trà để giết thời gian trong lúc chờ món. Bốn ngăn lần lượt đựng hạt dưa, đậu phộng rang, đậu tằm chiên và mứt quả.

Nghiêm Chi Mặc tùy tiện bốc ít hạt dưa, Diêu Chước thì bóc đậu phộng, nhưng bóc ba hạt thì ăn một hạt, cuối cùng gom được một nắm đưa hết cho Nghiêm Chi Mặc. Nghiêm Chi Mặc đâu thể ăn mảnh, đưa tay chà sạch vỏ lụa từng hạt rồi chia đều với Diêu Chước.

Đến khi vỏ hạt dưa và vỏ đậu phộng chất thành một đống nhỏ thì món ăn cũng bắt đầu được bưng lên.

Từ lúc đến đây Nghiêm Chi Mặc chưa được ăn cá, nghe tiểu nhị nói quán có cá sông tươi nên gọi một món cá chép kho tàu, con cá nặng chừng hơn hai cân. Sau đó gọi thêm một món mặn là thịt viên tứ hỷ và một món chay là măng nấu nấm kim châm. Thịt viên tứ hỷ tổng cộng bốn viên, mỗi viên to bằng nắm tay. Măng nấu nấm đặt trên nồi đất nhỏ, sắc hương vị đều đầy đủ.

Món canh là canh mướp nấu trứng, món ngọt là chè trôi nước đậu đỏ. Món chính đơn giản là bốn cái màn thầu bột mì trắng to, bưng lên vẫn còn bốc khói nghi ngút.

Hai người ăn chừng này, bày ra bàn trông vô cùng xa xỉ. Đây là giá cả trên trấn còn hạn chế, nếu lên huyện thành, bàn ăn này e là giá phải gấp đôi.

Diêu Chước nào đã thấy trận thế này bao giờ. Trước kia khi còn là cục cưng trong nhà, ngày tết trên bàn cũng có gà có cá, nhưng đó là một năm mới có một lần, lại chia cho mấy miệng ăn, chủ yếu là cha và anh cả ăn, đến lượt y và nương cũng chẳng được mấy miếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!