Chương 21: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Cửa hàng vải, cửa hàng trang sức, cửa hàng son phấn… những loại cửa hàng này thường mở cùng trên một con phố. Bởi vì phụ nữ và các ca nhi khi ra ngoài dạo phố, chỉ cần nhìn thấy biển hiệu là khó lòng cưỡng lại sự cám dỗ muốn vào xem thử.

Lúc mới xuyên qua túi tiền rỗng tuếch, nhưng nay đã rủng rỉnh bạc, Nghiêm Chi Mặc quyết tâm đưa Diêu Chước đi dạo hết một lượt. Trong đó, trang sức mang ý nghĩa đặc biệt nhất đối với Nghiêm Chi Mặc.

Người hiện đại kết hôn lấy nhẫn làm tín vật, còn thời đại này thường dùng ngọc bội, trâm cài… làm vật định tình. Bỏ qua màn kịch hôm thành thân, giờ đây khi đã tỏ rõ tâm ý, Nghiêm Chi Mặc tự nhận nhất định phải sắm cho Diêu Chước vài món trang sức làm của hồi môn.

Người đẹp vì lụa, từ tiệm vải đi ra với bộ đồ mới, dù cái giỏ vẫn còn đó, không thoát khỏi thân phận nhà nông, nhưng khi bước vào cửa hàng trang sức, thái độ của tiểu nhị đã khác hẳn.

"Vị tướng công này muốn mua thêm chút trang sức cho phu lang phải không? Ở đây chúng tôi có đủ loại vàng bạc ngọc thạch, nếu muốn rẻ hơn chút thì trâm gỗ cũng có nét đẹp riêng. Dãy trâm này là mẫu mới về, các ca nhi trên trấn thích lắm đấy."

Nghiêm Chi Mặc đưa Diêu Chước lại gần xem. Tổng cộng có hai dãy với hơn hai mươi mẫu trâm. Dãy trên là trâm gỗ ôn nhuận thanh nhã, dãy dưới là trâm bạc cổ xưa tinh xảo.

Trâm gỗ chủ yếu làm từ gỗ đàn hương, có đủ loại hắc đàn, lục đàn, hồng đàn. Trâm bạc thì chạm khắc hoa cỏ, vân mây, như ý… Hai loại chất liệu này, dù là loại đắt nhất thì người nhà nông cắn răng cũng có thể mua được.

Trước đây Diêu Chước luôn cài tóc bằng một cây trâm gỗ cực kỳ bình thường, hình dáng chẳng khác gì chiếc đũa. Ca nhi cũng giống nữ tử, đều xỏ lỗ tai. Lỗ tai càng nhiều, khuyên tai càng phong phú chứng tỏ gia cảnh càng tốt. Diêu Chước cũng có lỗ tai, nhưng vẫn để trống, không có khuyên tai để đeo.

Đã là tặng quà, bù lại tín vật chưa trao hôm thành thân, Nghiêm Chi Mặc tự mình lựa chọn.

Một cây trâm bạc đặc biệt thu hút sự chú ý của hắn. Đầu trâm chạm khắc hình lá cây rỗng, điểm xuyết hai đóa hoa đào, trông thanh lệ thoát tục.

"Đào chi yêu yêu, chước chước kỳ hoa" (Cây đào tơ mơn mởn, hoa nở rộ thắm tươi). Câu thơ trong Kinh Thi này đã hiện lên trong đầu Nghiêm Chi Mặc ngay lần đầu tiên hắn nghe tên Diêu Chước.

Vì thế hắn không chút do dự cầm lấy cây trâm bạc hoa đào này.

Sau đó, hắn chọn thêm một đôi khuyên tai bạc hình nấm tuyết nhỏ xinh để phối hợp, cùng với một chiếc vòng bạc quấn dây đỏ.

Nghĩ đến việc tặng quà phải chú trọng hình thức, mà Diêu Chước ngay cả một hộp đựng trang sức tử tế cũng không có, Nghiêm Chi Mặc liền hào phóng bảo tiểu nhị lấy ra một chiếc hộp đẹp.

Tuy nói mua quà ngay trước mặt thì thiếu chút bất ngờ, nhưng niềm hạnh phúc đó lại là thật.

Một phụ nhân nhiều chuyện đang dạo cửa hàng bên cạnh, nhìn một hồi lâu không nhịn được lên tiếng: "Vị ca nhi này thật có phúc, hai vị sắp thành thân sao?"

Nhìn kiểu này ai cũng nghĩ là đi mua sính lễ trước khi cưới, chứ người nhà nông bình thường làm gì có ai chi mạnh tay thế này?

Nghiêm Chi Mặc chỉ cười cười, nhàn nhạt đáp: "Chúng ta đã thành thân rồi."

Phụ nhân kia ngẩn người, rồi cảm thán: "Ái chà, trách ta mắt kém, vậy tình cảm vợ chồng son các người tốt thật đấy."

Dứt lời bà ta liếc nhìn tiểu ca nhi kia. Tuy mày mắt lộ ra cũng đẹp, nhưng chân thì què, mặt che kín mít một nửa, nhìn thế nào cũng không xứng với chàng thư sinh mặt trắng này.

Nhưng cũng chỉ là người qua đường, nói gì Nghiêm Chi Mặc cũng chẳng để tâm.

Tiểu nhị tính tiền xong báo giá, bốn món này tổng cộng gần bốn lượng bạc.

Bốn lượng bạc mua trang sức, cái giá này đập vào mặt khiến Diêu Chước hoa cả mắt. Mãi đến khi tiểu nhị gói đồ xong giao vào tay, y vẫn cảm thấy mọi chuyện không chân thực chút nào.

Trong khi đó, Nghiêm Chi Mặc đang bật chế độ mua sắm điên cuồng đã chuẩn bị tiến sang cửa hàng tiếp theo.

Bình luận trên livestream cũng hùa theo nhiệt liệt.

[ Cười chết, chủ phòng thức tỉnh nhân cách nghiện mua sắm rồi sao? ]

[ Haizz, mua đồ đẹp cho vợ đẹp, ai mà không mê chứ? ]

[ Siêu thích xem mấy cảnh này, kiếm tiền chính là để tiêu mà! ]

[ Hu hu hu cuối cùng cũng có trang sức, tui nhìn cái đũa gỗ trên đầu Chước ca nhi ngứa mắt lâu rồi! ]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!