Chương 20: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Thông báo mở tính năng mới bay phấp phới trên đầu phòng livestream, khán giả xem mà như có cảm giác vinh dự chung.

[ Đây là niềm vui khi nuôi dưỡng streamer thành tài sao? Cảm giác thành tựu hơn hẳn xem mấy streamer lớn sẵn rồi! ]

[ Lần đầu xem livestream, muốn hỏi Mặc Bảo tốc độ này là nhanh hay chậm thế? ]

[ Trả lời lầu trên: Ở nền tảng thì tính là chậm, nhưng ở khu làm ruộng thì tuyệt đối là nhanh. Ai cũng biết khu làm ruộng vừa nghèo vừa trầm lắng mà. ]

[ Đồng ý, nếu không phải vì nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành của Mặc Bảo treo trên bìa thì tui tuyệt đối sẽ không bấm vào khu làm ruộng… ]

Diêu Chước lúc này hoàn toàn đang cố tỏ ra bình tĩnh. Năm mươi lượng bạc trắng nặng trịch ôm trong lòng, đây chính là món tiền khổng lồ mà người nhà nông ăn cả đời cũng không hết! Mà phu quân y chỉ vẽ một bức tranh là đã kiếm được?

Còn Nghiêm Chi Mặc đang trò chuyện với Vượng Tài trong thức hải.

"Vượng Tài, hãy tính toán thu nhập hiện tại."

[ Vượng Tài đã rõ! Xin ký chủ chờ một lát ——]

[ Thu nhập thực tế hiện tại là 35.000 điểm, đã được chuyển vào ví trong Cửa hàng nha ~ ]

35.000 điểm, đã gấp 3.5 lần so với trước đó. Trong đó có sự đóng góp của màn tỏ tình của Nghiêm Chi Mặc với Diêu Chước, và cả những lời chúc phúc cho "xô vàng đầu tiên" chính thức kiếm được hôm nay.

Chưa biết số điểm này có thể mua được gì trong cửa hàng, nhưng với Nghiêm Chi Mặc, điều này có nghĩa là việc livestream cuối cùng đã đi vào quỹ đạo.

Kiếp trước hắn rốt cuộc cũng chỉ là người thường, kiến thức kỹ thuật hiện đại mang theo rất hạn chế, hơn nữa nhiều thứ không tồn tại ở thời đại này thì không thể biến ra từ không khí được. Nếu cửa hàng thực sự thần kỳ như lời giới thiệu, "chỉ có không nghĩ tới chứ không có không mua được", thì rất nhiều vấn đề sẽ được giải quyết dễ dàng.

Rốt cuộc có câu nói rất đúng: Vấn đề có thể giải quyết bằng tiền thì đều không gọi là vấn đề.

"Chúng ta theo lệ cũ đi mua sắm đồ dùng gia đình trước, số tiền còn lại tạm thời tích cóp, nhà chúng ta cần xây mới, ngoài ra ta còn muốn thuê một cửa hàng trên trấn."

"Thuê cửa hàng? Chúng ta cũng muốn mở tiệm nhang đèn sao?" Diêu Chước biết làm nến sẽ là nghề nghiệp lâu dài của gia đình nên phản ứng đầu tiên là nghĩ đến điều này.

Không ngờ Nghiêm Chi Mặc lắc đầu: "Cửa hàng nhang đèn trên trấn đã bão hòa rồi, dân số trên trấn chỉ có bấy nhiêu, mở thêm cũng chỉ là chia bớt khách của các tiệm hiện có, rất khó làm lớn."

Diêu Chước thở phào nhẹ nhõm, sờ mũi nói: "Thực ra ta cũng không muốn mở thêm tiệm nhang đèn để tranh giành làm ăn với Thích chưởng quầy."

Nghiêm Chi Mặc xoa đầu Diêu Chước, cười nói: "Đó là đương nhiên, chúng ta và Thích chưởng quầy là quan hệ hợp tác, không phải cạnh tranh. Hiện tại làm nến chỉ có hai chúng ta, sau này chắc chắn không đủ. Đợi xây xong xưởng nến sẽ có thể cung cấp lâu dài cho Tây Song Các."

Dứt lời hắn chuyển chủ đề: "Còn việc mở cửa hàng gì thì phải đợi ta nghiên cứu ra món mới rồi hãy quyết định."

Diêu Chước nghe xong, nghiêm túc gật đầu. Hiện tại hình tượng phu quân trong lòng y vô cùng cao lớn, giống như một chiếc túi bách bảo, bên trong chứa đầy những ý tưởng kiếm tiền.

Nghiêm Chi Mặc liệt kê danh sách đồ cần mua trong đầu rồi bắt đầu cùng Diêu Chước điên cuồng mua sắm.

Gạo, mì, dầu ăn mua lần trước vẫn còn đủ dùng một thời gian nên không vội. Ngoài những thứ đó ra thì các nhu yếu phẩm khác trong nhà cần được bổ sung.

Ví dụ như chăn đệm trong nhà đã cũ nát, bông bên trong vón cục, không chỉ khó giữ ấm mà còn vá chằng vá đụp. Hơn nữa đến đây Nghiêm Chi Mặc mới biết, hóa ra ở thời đại này, cái gọi là "áo bông", "chăn bông" của người nghèo đều được nhồi bằng tơ liễu, bông lau, nghèo hơn nữa thì chỉ có rơm rạ. Loại tốt nhất trong số đó cũng chỉ là bông gạo, chỉ có thể nhồi gối đệm chứ không dệt vải được. Vì thế cũng giống như người nghèo không mua nổi vải bông để may áo, gối đệm cũng không dùng nổi bông thật.

Còn quần áo của hai người đều là đồ cũ mang từ nhà đi. Nghiêm Chi Mặc còn đỡ, tuy quần áo không nhiều nhưng may mắn là kích cỡ vừa vặn, chắp vá vẫn mặc được. Diêu Chước thì khác, nhà họ Diêu thiên vị quá mức, đã nhiều năm không may đồ mới cho Diêu Chước, toàn lấy áo cũ của Diêu lão đại sửa lại. Những kiểu dáng đó vốn không phải loại ca nhi thích mặc, hơn nữa Diêu Chước đang tuổi lớn, ống quần và tay áo đều đã bị ngắn.

Lúc trước Nghiêm Chi Mặc từng nói muốn mua, Diêu Chước lại không để tâm, chỉ bảo ngày thường phải làm việc, mua đồ mới cũng lãng phí. Và có lẽ hiện tại y vẫn nghĩ như vậy.

Quả nhiên, thấy Nghiêm Chi Mặc muốn kéo mình vào tiệm vải, vừa vào đã chỉ đích danh muốn mua quần áo cho ca nhi, y lập tức lắc đầu như trống bỏi.

"Ta có quần áo mặc rồi, không cần mua cho ta đâu. Ngược lại là phu quân ngươi nên mua thêm hai bộ tử tế."

Trải qua thời gian chung sống, Nghiêm Chi Mặc đã biết cách xử lý tốt nhất trong tình huống này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!