Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Rời xa sự ồn ào náo loạn trong thôn, tại nhà Nghiêm Chi Mặc, khói bếp đang lượn lờ bốc lên.
Bao tử heo mua hôm qua đã được ngâm trong nước giếng một đêm, trước khi làm còn cần phải rửa sạch kỹ lưỡng.
Nghiêm Chi Mặc bỏ bao tử heo vào chậu gỗ, đổ nước giếng mới vào, dùng gáo làm từ nửa quả hồ lô múc nước xối rửa cho đến khi lớp chất nhầy màu vàng bên trên biến mất.
Đây mới chỉ là bước đầu. Trước đó khi phân gia từ nhà Nghiêm lão đại có chia được một vò rượu vàng nhỏ. Còn nhớ lúc ấy Diêu Chước vốn không muốn lấy vì cả y và Nghiêm Chi Mặc đều không uống rượu, nhưng Nghiêm Chi Mặc nghĩ đến việc nấu ăn có thể dùng đến nên mới giữ lại.
Đáng tiếc lượng rượu không nhiều, cần phải dùng tiết kiệm.
Hắn đổ rượu vàng vào chậu nước, dùng nước này chà xát bao tử heo từ trong ra ngoài một lần nữa, để loại bỏ thêm chất bẩn và mùi hôi trên bề mặt.
Tiếp đó, Nghiêm Chi Mặc lấy ra túi bột mì thô còn sót lại, cân nhắc bốc hai nắm nhỏ bỏ vào bát để dùng dần. Nếu bị người khác nhìn thấy hắn dùng bột mì chỉ để rửa bao tử heo, tám phần mười sẽ bị chỉ vào mũi mắng là đồ phá gia chi tử. Hơn nữa nói thật, chuyện này Diêu Chước cũng chưa biết.
Nghiêm Chi Mặc nghĩ ngợi một lát rồi quyết định đợi đến bữa ăn sẽ thú thật. Dù sao hắn cũng tự tin sẽ kiếm đủ tiền, sau này đừng nói là bữa nào cũng ăn bột mì trắng, mà ăn ngon hơn nữa cũng là chuyện trong tầm tay.
Rửa bao tử heo là một công việc tỉ mỉ, đây cũng là lý do vì sao nó bán rẻ như cho mà chẳng ai thèm mua. Tương tự còn có lòng già (đại tràng). Những thứ này đều thuộc về nội tạng, không phải thịt, lại vừa bẩn vừa hôi. Nếu làm khéo thì đương nhiên có thể thành món ngon, nhưng người bình thường làm gì có công phu và thời gian? Chỉ riêng hai nắm bột mì này thôi cũng chẳng mấy nhà nông dân nỡ bỏ ra.
Nghiêm Chi Mặc vừa cảm thán vẫn phải mau chóng kiếm tiền, vừa cẩn thận rửa sạch bao tử heo, rồi xé bỏ lớp màng trắng bên trên.
Khán giả trên livestream không ít người xem đến say sưa.
[ Hôm qua tui xem livestream cạo lông heo, hôm nay tui xem livestream rửa bao tử heo ]
[ Xem ra móng heo ăn vẫn đáng giá hơn, bao tử heo vừa khó rửa vừa khó làm ]
[ Nhưng bao tử heo bổ dưỡng lắm á, ăn nhiều có thể tăng cường thể chất, thực ra Mặc Bảo nên ăn nhiều một chút ]
[ Lần sau làm ít lòng già đi ha ha, cái đó mới thực sự là "thơm"! ]
Bên này, Nghiêm Chi Mặc đã rửa sạch bao tử heo, sau đó cho vào nồi nước lạnh, thêm gừng lát và rượu vàng, luộc chín rồi vớt ra thái sợi.
Tiếp theo làm nóng chảo dầu, phi thơm hành gừng tỏi, cho bao tử heo vào xào săn lại, rồi đổ nước sôi đã đun sẵn trên bếp thuốc vào.
Giờ chỉ việc đậy vung lại, đợi nước canh chuyển sang màu trắng sữa rồi thả các nguyên liệu khác vào là được. Nghiêm Chi Mặc rảnh tay, cất thớt đi.
Không ngờ ở một đầu khác ——
Nghiêm lão đại dù tìm mọi cách trốn tránh nhưng vẫn bị Lưu Xuân Hoa véo tai, lôi cả Nghiêm Đại Trạch ra khỏi nhà.
Giọng nói oang oang của Lưu Xuân Hoa từ xa đã vọng vào trong sân. Diêu Chước thính tai, nghe rõ tiếng mụ ta liền nhìn ngay về phía con dao rựa và cái rìu ở góc tường.
Đang định đi chọn một món vừa tay thì nhớ ra Nghiêm Chi Mặc ghét nhất việc y động dao động thương, bèn đi vào bếp báo tin trước.
Nghiêm Chi Mặc nghe xong chẳng có gì bất ngờ. Hắn sớm đoán được vị đại tẩu của nguyên chủ không phải là đèn cạn dầu, không đến làm ầm ĩ một trận thì thật có lỗi với cái miệng đó.
"Dù sao cũng coi như là người nhà mình, nếu ngươi nhìn họ thấy chướng mắt thì cứ ở trong bếp trông lửa giúp ta, ta ra ngoài gặp họ."
Diêu Chước đời nào chịu, với cái thân thể yếu ớt của Nghiêm Chi Mặc, ra ngoài là ba chọi một đấy.
"Ta đi cùng ngươi." Hắn đi theo Nghiêm Chi Mặc ra ngoài, cam đoan: "Ta sẽ không nói nhiều, cũng không động dao!"
Nghiêm Chi Mặc nhìn y một cái, biết y đã ghi nhớ lời mình nói lần trước, hài lòng bảo: "Vậy thì cùng đi." Rồi lại ghé tai Diêu Chước thì thầm vài câu. Diêu Chước nghe có hiểu hay không chưa rõ, nhưng vành tai thì đã đỏ ửng lên rồi.
Lưu Xuân Hoa dẫn theo hai người đàn ông nhà mình, tự cho là hùng dũng oai vệ, khí thế ngút trời tiến đến cổng nhà cũ họ Nghiêm. Nói ra thì đây là lần đầu tiên họ đến đây kể từ sau màn kịch khôi hài hôm thành thân của Nghiêm Chi Mặc.
Nhìn từ xa, tuy cổng và tường rào đã được tu sửa lại nhưng vẫn toát lên vẻ nghèo nàn rách nát. Lưu Xuân Hoa đánh giá một lượt, cảm thấy Nghiêm lão nhị sống cũng chẳng ra gì, tức khắc sống lưng càng thẳng hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!