Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
"A Chước?" Nghiêm Chi Mặc nhận ra cảm xúc của Diêu Chước không ổn, khẽ gọi y để y hoàn hồn.
Diêu Chước vẫn giữ vẻ mặt ngưng trọng, động tác trên tay lại rất nhanh nhẹn.
Y tháo giỏ xuống đất, sau khi đặt vững liền tùy tay rút cành cây thô dùng để khiêng tay nải ra, nói với Nghiêm Chi Mặc: "Phu quân, ngươi chờ ta ở đây một lát, ta đi một chút rồi về."
Dứt lời, y xách cành cây, mặt lạnh băng bước về phía trước.
Bình luận trên livestream nhất thời ngẩn người.
[ Chước ca nhi đây là… muốn đi đánh nhau? ]
[ Đây là bắt nạt học đường chứ còn gì nữa? Chước ca nhi đúng là người tốt! ]
[ Sao lại là thằng nhóc hư đốn nhà Nghiêm lão đại thế này, suốt ngày đánh nhau, lớn lên chắc cũng hỏng người thôi! ]
[ Lầu trên nghiêm túc chút đi, không cần đợi lớn đâu, bây giờ nó đã hỏng rồi ]
Bên kia, Diêu Chước tuy đi khập khiễng nhưng dù sao cũng là người lớn, sải bước dài nên chẳng mấy chốc đã đến trước mặt đám trẻ con đang đánh nhau.
Có đứa mắt sắc lập tức hét to: "Đại Trạch! Ca nhi què chân nhà mày tới kìa!"
Nghiêm Đại Trạch vừa tung chân đá đứa bé nhỏ tuổi đang nằm dưới đất, nghe vậy giật mình quay ngoắt lại. Chỉ thấy một cành cây vút tới, quất mạnh vào mông nó, khiến nó hét lên một tiếng đau đớn rồi nhảy dựng lên!
"Con mẹ mày!" Nghiêm Đại Trạch buột miệng chửi thề, ngay sau đó lại ăn thêm một roi nữa.
"Miệng mồm cho sạch sẽ vào! Suốt ngày chuyện chính sự không lo, chỉ giỏi học thói bắt nạt người khác!"
Diêu Chước tuy là ca nhi nhưng quanh năm làm việc nặng, tay rất khỏe, quất hai cái đã khiến Nghiêm Đại Trạch rơm rớm nước mắt.
Nhưng thằng nhóc này ngày thường được nuông chiều đến vô pháp vô thiên, lại hay nghe cha mẹ chửi bới Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước, nên vẫn dám già mồm.
"Cha ta còn chưa đánh ta! Ngươi dựa vào cái gì mà đánh ta!"
"Dựa vào việc tiểu thúc ngươi là phu quân ta, dù có phân gia rồi thì ta dạy dỗ ngươi cũng là hợp lý!" Diêu Chước trừng mắt nhìn Nghiêm Đại Trạch, lại rung rung cành cây trong tay. Đám đàn em của Nghiêm Đại Trạch đã sớm tản ra xa mấy trượng, đứa nào đứa nấy ôm mông sợ hãi, chỉ lo cành cây kia quất vào mông mình nát bét.
Thấy vậy, Diêu Chước cúi xuống đưa tay về phía tiểu ca nhi mặt mũi lấm lem dưới đất: "Còn đứng dậy được không?"
Tiểu ca nhi vừa rồi bị đánh đến mức mặt muốn vùi xuống đất, lúc này chớp mắt mới nhận ra người giúp mình là ai.
Nó hít mạnh mũi, do dự một lát rồi nắm lấy tay Diêu Chước mượn lực đứng dậy. Mấy cây rau dại còn sót lại trong lòng rơi lả tả xuống đất.
Mặc kệ Nghiêm Đại Trạch bên cạnh đang kêu cha gọi mẹ, Diêu Chước coi như không nghe thấy. Thấy đồ rơi, y ngồi xuống giúp nhặt lên, tiện thể nhặt luôn những cây rau còn ăn được xung quanh nhét lại vào lòng tiểu ca nhi.
Mấy cây rau dại này tính ra không đủ xào một đĩa, hơn nữa không già thì cũng đắng.
Diêu Chước nhìn mà xót xa, nói với tiểu ca nhi: "Ngươi đợi ta ở đây một lát."
Nghiêm Chi Mặc vừa chiêm ngưỡng sự dũng cảm của phu lang khi dạy dỗ trẻ hư, lại thấy y trấn an đứa bé kia rồi quay lại, ít nhiều đoán được ý định của Diêu Chước. Hắn xách giỏ đi tới đón.
Hắn hạ giọng hỏi: "Ngươi quen biết đứa nhỏ này sao?"
Nguyên chủ chỉ biết đọc sách, rất ít ra ngoài, hắn lục lọi ký ức một hồi cũng không tìm ra đứa trẻ nào khớp với hình ảnh này.
Diêu Chước gật nhẹ đầu: "Có quen, nó từ nhỏ đã gầy gò, lại là ca nhi nên hay bị bắt nạt."
Y nhìn Nghiêm Chi Mặc nói: "Phu quân, ta muốn chia chút đồ ăn cho đứa bé này, nhà bọn họ… sống không dễ dàng gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!