Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Do đã hẹn ngày giao hàng tiếp theo với Thích Đăng Hiểu, nên trên đường về hôm qua, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước đã bàn bạc xong, sáng sớm nay sẽ lên núi hái quả cây sơn.
Ngoài ra còn có một việc cần làm, đó là đi tảo mộ cho cha mẹ nguyên chủ và mẹ của Diêu Chước. Cuộc hôn nhân của hai người ban đầu tuy không như ý, nhưng giờ đã tâm đầu ý hợp, tự nhiên nên đi tế bái một phen, an ủi người thân đã khuất nơi chín suối.
Trước khi ra cửa, ăn xong bữa sáng, Diêu Chước bưng cho Nghiêm Chi Mặc một chén thuốc, kèm theo một đĩa nhỏ đựng mấy miếng mứt trái cây.
Nghiêm Chi Mặc bây giờ cứ nhìn thấy thuốc là đau đầu, bởi vì thang thuốc mới lần này hắn nếm thử tối qua quả thực đắng đến một tầm cao mới. Bày ra vẻ mặt thấy chết không sờn, hắn nín thở uống một hơi cạn sạch chén thuốc. Vừa định đưa tay lấy mứt trái cây thì phát hiện một miếng mứt đã được Diêu Chước đưa tới bên miệng.
Nghiêm Chi Mặc nhẹ nhàng há miệng ngậm lấy, cảm nhận vị chua ngọt lan tỏa. Có phu lang đút cho, hắn lập tức cảm thấy thuốc chẳng còn đắng chút nào.
"Ngươi cũng ăn một quả đi." Nghiêm Chi Mặc được phu lang đút, liền cũng muốn đút lại cho phu lang, hắn nhặt một miếng mứt đưa qua. Diêu Chước theo thói quen từ chối: "Ta không ăn đâu, để dành cho phu quân ăn."
Một gói mứt trái cây rất ít, cũng chỉ có hơn hai mươi quả, thực ra ăn chẳng được bao lâu.
"Cứ ăn đi, chúng ta mỗi ngày ăn một gói, sau này cũng vẫn mua nổi mà."
Diêu Chước không lay chuyển được, đành ngậm lấy mứt trái cây ăn. Không thể không nói, thực sự rất ngon.
Khán giả xem mà lòng chua xót.
[ Quả nhiên tỏ tình xong là bầu không khí khác hẳn, cái mùi chua lòm của tình yêu này! Hừ hừ! ]
[ Phòng livestream này đã chuyển thành công từ chế độ ngây thơ sang chế độ ngược cẩu độc thân ]
[ Thôi thì, nói gì thì nói, cứ ném cho chủ phòng quả lôi trước đã! ]
Có lẽ do ăn đồ ngọt khiến tâm trạng tốt lên, hoặc giả là cảm xúc sau khi nói ra những lời hôm qua vẫn còn kéo dài đến tận bây giờ, khiến cho trên đường đi đến sau núi, hai người đều mặt mày hớn hở.
Trên đường gặp các đại thúc, tẩu tử, cô nương, ca nhi, ai nấy đều không nhịn được ghé tai nhau bàn tán, nói Nghiêm đồng sinh và ca nhi xấu xí kia tình cảm trông có vẻ rất tốt, đi đường cũng phải nắm tay nhau luôn kìa.
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước không để tâm đến ánh mắt người khác, chỉ cần họ không đến trước mặt gây sự thì dù là lời hay hay tiếng xấu, tất cả chỉ coi như gió thoảng bên tai.
Hơn nữa Nghiêm Chi Mặc rất rõ ràng, cái thôn nhỏ bé này chỉ là điểm khởi đầu cho cuộc sống của hắn ở dị thế mà thôi. Sau này hắn nhất định sẽ rời khỏi đây, đưa Diêu Chước cùng đi ngắm nhìn những vùng đất rộng lớn hơn.
Khu mộ của thôn Thạch Khảm nằm ở một khu vực dưới chân núi sau. Theo sự phân chia của các gia tộc sống ở đây đời đời kiếp kiếp, đó cũng chính là khu mộ tổ tiên của các dòng họ. Phía ngoài xa hơn cũng có một số ngôi mộ cô độc, và ngoài cùng chính là bãi tha ma.
Nghiêm Chi Mặc dựa theo ký ức của nguyên chủ, tìm được bia mộ của hai ông bà Nghiêm.
Họ nhổ sạch cỏ dại trước mộ, lấy chậu đồng ra, bỏ giấy vàng vào rồi dùng bật lửa châm đốt. Người nhà nông sống nghèo khổ, thắp được mấy nén nhang, đốt chút giấy tiền đã là tốt rồi, ngay cả vàng mã hình nhân cũng không mua nổi, cơ bản không quá cầu kỳ về đồ cúng tế.
Đợi giấy vàng cháy gần hết, Nghiêm Chi Mặc kéo Diêu Chước cùng quỳ xuống trước mộ.
Không biết tại sao, từ lúc tỉnh lại hôm nay, hắn luôn cảm thấy tâm thần không yên, dường như có gì đó thôi thúc hắn phải làm một việc gì đó. Và cảm giác kỳ lạ ấy bỗng dưng biến mất ngay khoảnh khắc hắn quỳ xuống trước mộ. Hắn đoán, đó có lẽ là chút linh niệm còn sót lại của nguyên chủ.
Hai người gọi cha mẹ, sau đó cung kính dập đầu lạy ba cái trước bia mộ. Làm xong, trong lòng Nghiêm Chi Mặc nhẹ nhõm hẳn, dường như có thứ gì đó đã hoàn toàn rời đi. Hắn thầm nói trong lòng một tiếng: Lên đường bình an.
Rời khỏi mộ tổ nhà họ Nghiêm, hai người lại đến trước mộ mẹ của Diêu Chước. So với cha mẹ nguyên chủ, bia mộ của mẹ Diêu Chước có vẻ đơn sơ hơn nhiều.
Theo lời Diêu Chước kể, sau khi mẹ y qua đời, cha y không những không đến tảo mộ mà còn cấm y đến. Cho dù đôi khi Diêu Chước lén lút chạy tới, cũng không mua nổi nhang đèn giấy vàng, chỉ có thể nhổ cỏ, lau chùi bia mộ và trò chuyện với mẹ.
Đây là lần đầu tiên có người cùng Diêu Chước đến thăm mẹ.
Hai người cùng làm, mất gấp đôi thời gian mới dọn dẹp sạch sẽ xung quanh. Đặt lư hương, cắm nhang xong, Diêu Chước nắm tay Nghiêm Chi Mặc nói với bia mộ: "Nương, con thành thân rồi. Phu quân con tên là Nghiêm Chi Mặc, chàng ấy… đối với con rất tốt, hứa sẽ chăm sóc con cả đời. Nương có thể yên tâm rồi, không cần lo lắng cho con nữa."
Trước khi đi, Diêu Chước lưu luyến sờ lên bia mộ lạnh lẽo vài cái, lại một lần nữa chào tạm biệt mẹ...
Lần thứ hai vào sau núi, tâm trạng của hai người đã khác hẳn lần đầu. Đặc biệt là Diêu Chước, sau khi được Nghiêm Chi Mặc chỉ điểm, sau núi trong mắt y giờ đây hoàn toàn là một tòa núi vàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!