Chương 15: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Diêu Chước sống mười chín năm, đây là lần đầu tiên được ăn một chén thịt xa xỉ như vậy, lại còn do chính tay phu quân nấu.

Nhớ tới lúc trước mình còn nghi ngờ tài nấu nướng của phu quân, y liền cảm thấy nóng mặt. Phu quân rõ ràng rất lợi hại, làm cái gì cũng có thể làm đến mức tốt nhất.

Nhìn miếng thịt này mà xem, lớp da mềm mại liền kề với một lớp mỡ dày, thơm phức dính răng. Y nhai một lúc lâu, gần như không nỡ nuốt xuống bụng, cảm giác như đầu lưỡi cũng suýt bị nuốt trôi theo.

Nghiêm Chi Mặc gắp thêm một miếng khác vào chén y: "Ăn nhiều một chút, móng heo có một loại chất gọi là collagen, có thể làm đẹp đấy."

Collagen? Làm đẹp? Hai từ ngữ hoàn toàn xa lạ lọt vào tai Diêu Chước, nhưng y không thấy nghi hoặc, chỉ cảm thấy phu quân hiểu biết thật rộng.

"Phu quân cũng ăn đi, ta ăn một miếng là đủ rồi." Diêu Chước định gắp miếng thịt kia trả lại bát Nghiêm Chi Mặc, nhưng bị hắn giơ tay ngăn lại: "Ngươi quên rồi sao, đại phu dặn ta không được ăn quá nhiều dầu mỡ, bữa này vốn dĩ là làm cho ngươi ăn mà. Lát nữa ta gỡ chút thịt nạc bên trong ăn là được."

Diêu Chước cứ cảm thấy mình đang ăn mảnh, càng thêm ngượng ngùng, chủ động dùng đũa gỡ những miếng thịt dính xương bỏ vào chén của Nghiêm Chi Mặc.

"Cảm ơn Chước ca nhi." Nghiêm Chi Mặc ăn cùng với cơm tẻ, nếm thử rồi cảm thán trù nghệ của mình quả là "bảo đao chưa già".

Cần biết rằng thịt heo hay cơm gạo ở đây, đều là những nguyên liệu tự nhiên không ô nhiễm mà ở thời đại sau phải tốn giá cao mới mua được, hương vị càng giữ được sự nguyên bản của thực phẩm.

Đến nửa sau bữa ăn, Nghiêm Chi Mặc còn dạy Diêu Chước dùng nước sốt thịt kho tàu trộn cơm, ăn kèm mấy cọng rau xanh để đỡ ngán. Hạt cơm thấm đẫm nước thịt, còn mang theo vị ngọt thanh thanh, khiến Diêu Chước sau khi ăn xong bát cơm đã lỡ ợ một cái rõ to đầy bất nhã, chọc cười Nghiêm Chi Mặc.

Nghiêm Chi Mặc thấy mặt Diêu Chước đỏ bừng ngay lập tức, vội nói: "Xin lỗi xin lỗi, ta không nhịn được."

Hắn rót một chén trà đưa cho Diêu Chước. Diêu Chước đón lấy uống hai ngụm, rồi lại súc miệng. Đây cũng là do phu quân dạy y, nói làm vậy tốt cho răng miệng, nếu không về già răng sẽ rụng hết.

Súc miệng xong, cảm thấy môi vẫn còn dính dính, y vô thức l**m l**m.

Nghiêm Chi Mặc tình cờ liếc thấy đầu lưỡi hồng hồng của Diêu Chước, chỉ cảm thấy mắt như bị bỏng, nhưng lại không nỡ dời tầm mắt đi.

Có câu nói đã nghẹn trong lòng mấy ngày nay, chi bằng nói ra ngay bây giờ?

Nhưng chưa kịp mở miệng, Diêu Chước đã chủ động thu dọn bát đũa. Trong bát vẫn còn thừa một ít móng heo. Vốn dĩ Nghiêm Chi Mặc muốn Diêu Chước ăn hết, nhưng y không nỡ. Y định dùng cái tô úp lại, để dành tối ăn tiếp.

Hai người bưng chén đĩa bẩn xuống bếp múc nước rửa. Diêu Chước rửa xong đĩa đưa cho Nghiêm Chi Mặc, Nghiêm Chi Mặc lại dùng khăn mềm sạch lau khô.

Sự phối hợp giản đơn này lại khiến Nghiêm Chi Mặc đột nhiên nhận ra, đây chính là cuộc sống mà hắn mong muốn. Người yêu ở bên, nương tựa lẫn nhau, củi gạo mắm muối, năm tháng tĩnh hảo.

Cho nên khi Diêu Chước đưa cái chén cuối cùng, hắn một tay đón lấy chén, tay kia lại nắm lấy cổ tay Diêu Chước, rồi mười ngón tay đan vào nhau.

"Phu quân?" Tay Diêu Chước đầy nước, làm ướt cả tay áo Nghiêm Chi Mặc. Y muốn rút ra để lau, nhưng Nghiêm Chi Mặc lại chẳng hề để ý.

Nghiêm Chi Mặc đối với tính cách và dung mạo của Diêu Chước, có thể nói là nhất kiến chung tình. Nhưng hắn cân nhắc đến việc cuộc hôn nhân này là sản phẩm của sự ép buộc từ hai bên gia đình, vì thế ngay từ đầu đã chừa cho Diêu Chước đường lui để lựa chọn.

Hắn cũng cần một khoảng thời gian để kiểm chứng tình cảm của mình đối với Diêu Chước.

Và qua mấy ngày chung sống này, hắn xác định trong lòng mình có Diêu Chước, và trong lòng Diêu Chước cũng có hắn. Họ đều không có người thân đáng để nương tựa, chỉ có thể phó thác niềm tin cho nhau, ở thế đạo này cũng coi là điều đáng quý.

"Chước ca nhi, ta có lời muốn nói với ngươi." Nghiêm Chi Mặc kéo Diêu Chước đến ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh, cẩn thận dùng khăn lau khô tay cho y.

Diêu Chước lại bị làm cho trong lòng thấp thỏm, ngón tay nắm chặt vạt áo, khẽ nói: "Phu quân muốn nói gì? Ta… ta hơi sợ."

Nghiêm Chi Mặc chớp mắt, ôn nhu nói: "Có gì đáng sợ chứ? Ta cũng sẽ không đột nhiên nói ta không cần ngươi nữa, đúng không?"

Diêu Chước mím môi, lộ ra hai lúm đồng tiền xinh xắn. Nhưng y không dám nói, câu nói đùa vừa rồi của Nghiêm Chi Mặc, trước sau vẫn là nỗi lo lắng sâu kín nhất đè nặng trong lòng y mấy ngày nay. Nhưng nếu phu quân đã nói vậy, chắc là không có ý đó đâu nhỉ?

Quan sát sắc mặt Diêu Chước, Nghiêm Chi Mặc chợt nhận ra mình chưa cho Diêu Chước đủ cảm giác an toàn. Cũng phải, y là một ca nhi thôn quê, từ nhỏ đã được dạy dỗ "xuất giá tòng phu", những lời tôn trọng lựa chọn cá nhân mà Nghiêm Chi Mặc từng nói trước kia có lẽ đã dọa y.

Nghĩ vậy, Nghiêm Chi Mặc biết quyết định nói ra những lời tiếp theo là đúng đắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!