Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Thông báo của phòng livestream vừa hiện lên, màn hình lập tức tràn ngập bình luận.
[ Cuối cùng cũng đợi được chức năng tặng quà mở khóa, xu Câu Câu tui nạp sẵn cuối cùng cũng có đất dụng võ rồi!! ]
[ Theo dõi streamer mới chính là điểm này bất tiện, nhiệt độ không lên thì muốn ném tiền cũng không ném được. ]
[ Này không phải nên đưa Mặc Bảo lên top 1 bảng donate hôm nay sao? Nếu không sao xứng với nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành này! ]
…
[ Mùa xuân gieo một quả địa lôi, mùa thu có thể thu hoạch được thật nhiều chủ phòng không? ] xN
[ Đón lấy lựu đạn của tôi này! Đây là tình yêu sâu đậm tôi dành cho bạn! ] xN
[ Bạn livestream hay không livestream, ngư lôi nước sâu vẫn cứ nổ ầm ầm!! ] xN
…
Hiệu ứng quà tặng độc lập với hệ thống bình luận. Nghiêm Chi Mặc vừa bàn chuyện làm ăn, vừa cảm thấy trong đầu như bị dội bom, dư chấn không ngừng.
Hắn rất muốn hỏi xem cái nền tảng livestream này có bị bệnh gì không, làm mấy thứ quà tặng lãng mạn như nhẫn kim cương, du thuyền, máy bay không phải tốt hơn sao?
Nghiêm Chi Mặc day day trán, nói với Vượng Tài trong thức hải: "Có cách nào tạm thời chặn hiệu ứng âm thanh không?"
Vượng Tài nhìn thông báo quà tặng chạy liên tục mà hai mắt sáng rực. Đây là cái gì? Đây đều là tiền thưởng trích phần trăm của nó đó nha! Đến nỗi khi trả lời Nghiêm Chi Mặc, trạng thái của nó vẫn còn lơ mơ như vừa uống hai lạng rượu trắng kỹ thuật số.
[ Có thể chặn, nhưng đề nghị ký chủ sau đó nhớ cảm ơn khán giả đã tặng quà nha ~ ]
Nghiêm Chi Mặc đồng ý.
Mở khóa chức năng thu nhập đương nhiên là chuyện vui, như vậy mới có thể đặt nền móng cho việc mua sắm đạo cụ sau khi mở cửa hàng trong tương lai. Chỉ là hiện giờ nội dung livestream của hắn chính là cuộc sống thường ngày, chuyện trong đời thực còn chưa xử lý xong, hắn không thể phân thân ra để cảm ơn khán giả ngay được.
"Lát nữa ta sẽ sắp xếp, mi có thể giúp ta treo một câu cảm ơn lên phòng livestream trước được không? Cứ nói là cảm ơn sự ủng hộ và quà tặng của mọi người."
[ Hì hì, không thành vấn đề, ký chủ cứ yên tâm livestream đi! ]
Nói xong nó liền vung vẩy hai cái ăng
-ten, chạy đi treo thông báo.
"Phu quân, ngươi thấy không khỏe sao?"
Một câu nói kéo Nghiêm Chi Mặc từ thức hải trở về hiện thực, lúc này hắn mới nhận ra Chước ca nhi đang lo lắng nhìn mình.
Nghiêm Chi Mặc lắc đầu, ôn tồn nói: "Yên tâm, ta không sao."
Hắn quay sang nhìn Thích ca nhi ở đối diện bàn, tiếp tục câu chuyện dang dở: "Vậy cứ theo lời Thích chưởng quầy, trong vòng mười ngày, chúng ta sẽ đưa tới 50 cây nến, tính giá mười lăm văn một cây, chất lượng phải đồng nhất với mẫu thử lần này. Đợi sau khi nghiệm thu lô hàng mới không có vấn đề gì, chúng ta sẽ bàn tiếp chuyện ký hợp đồng hợp tác lâu dài."
"Đúng là như vậy, rất hợp ý ta." Thích ca nhi giơ tay nhận lấy hai xâu tiền và một hộp nhang từ phu quân mình, đặt trước mặt Nghiêm Chi Mặc.
"Đây là tiền đặt cọc và tiền mua sáu cây nến kia, cùng với chút tâm ý của ta. Loại nhang dây này mùi thanh nhã không nồng, có tác dụng ngưng thần tĩnh khí, chắc hẳn Nghiêm tướng công khi đọc sách sẽ cần dùng đến."
Hai xâu tiền vừa vặn là 200 văn, sáu cây nến giá 90 văn, tiền đặt cọc ban đầu thỏa thuận là 100 văn, nhưng Thích ca nhi hiển nhiên rất biết cách làm việc, làm tròn luôn thành con số chẵn. Nhang dây cũng là đồ trong tiệm bán, coi như thuận nước giong thuyền làm quà.
Nghiêm Chi Mặc không từ chối, hào phóng nhận lấy, sau đó đưa cả tiền và hương cho Diêu Chước. Người sau ôm hai xâu tiền nặng trịch, lén lút sờ nắn một chút rồi mới cẩn thận cất đi.
Chuyện làm ăn đã xong, mấy người lại uống thêm hai chén trà, trò chuyện đôi câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!