Chương 12: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Nghiêm Chi Mặc vốn còn đang thắc mắc trong cửa hàng này làm gì có chỗ nào để ngồi, nhưng đi theo Thích ca nhi vài bước mới biết, mình và Diêu Chước đã được dẫn thẳng vào hậu đường.

Ngăn cách giữa cửa hàng phía trước và phòng ngủ phía sau là một gian phòng khách không lớn, bên trong bày một chiếc bàn tròn và bốn chiếc ghế bành, khói trầm hương từ lư hương trên bàn tỏa ra lượn lờ.

Diêu Chước đứng bên ngoài mành, nhìn thấy khung cảnh bên trong liền trở nên luống cuống, tay nắm chặt quai giỏ, bỏ xuống cũng không được mà đeo tiếp cũng không xong. Cuối cùng vẫn là Nghiêm Chi Mặc chủ động đỡ lấy cái giỏ của hắn và cả của mình, đặt dựa vào chân tường, sau đó cùng hắn bước vào.

Không bao lâu sau trà đã được bưng lên. Nam tử họ Bùi đặt trà xuống rồi quay ra ngoài trông coi cửa hàng, nhưng vị trí đứng của hắn vẫn có thể quan sát được tình hình bên trong.

Nghiêm Chi Mặc không sành trà, nhưng cũng nếm ra được loại trà này khá cầu kỳ, tuyệt đối không phải loại trà vụn mua tùy tiện ngoài chợ.

Diêu Chước ngồi bên cạnh chưa từng dùng qua loại chén trà tinh xảo thế này, lúc nâng lên cực kỳ cẩn thận. Nghiêm Chi Mặc ở bên cạnh bất động thanh sắc làm chậm động tác lại, Diêu Chước nhìn thấy liền học theo, bắt chước rất ra dáng.

Không ngờ Diêu Chước một lòng dùng hai việc, vừa nghĩ thầm trà này nóng quá, vừa ngẩn ngơ nghĩ phu quân uống một ngụm trà sao mà cũng đẹp mắt đến thế.

Trước mặt Thích ca nhi không có chén trà, có lẽ do đang mang thai nên kiêng uống trà. Ngồi xuống rồi, với tư cách là chưởng quầy, y cũng không giấu giếm nữa.

"Nghiêm tướng công, đúng như lời ngài nói, tệ tiệm vì một số lý do mà từ ba tháng trước, xưởng cung cấp nến ban đầu đã không còn muốn hợp tác nữa. Bất đắc dĩ, chúng ta đành phải đi tìm các xưởng khác ở các thôn lân cận. Vốn dĩ cũng coi như tìm được rồi, chỉ là…" y rũ mắt xuống, hàng mi dài che đi vẻ mệt mỏi khó phát hiện trong ánh mắt, "Chỉ là sau đó dù đã thỏa thuận xong điều kiện, nhưng sau khi giao được một chuyến hàng, đối phương lại đổi ý, tăng giá vô tội vạ, hơn nữa chất lượng nến cũng không bằng trước kia. Để không làm hỏng biển hiệu, ta đành phải bán hạ giá."

Dứt lời, y gượng cười, cố lấy lại tinh thần.

"Nhưng ta xem nến mà Nghiêm tướng công mang đến, tuy màu sắc khác với sáp ong, nhưng nguyên liệu tinh khiết, hình dáng ngay ngắn. Nếu giá cả hợp lý và có thể cung cấp lâu dài, tệ tiệm rất sẵn lòng hợp tác với tướng công."

Lúc này, bình luận trên livestream cũng xuất hiện thêm vài suy đoán.

[ Thảo nào thái độ với chủ phòng tốt thế, hóa ra là đang thiếu nguồn hàng ]

[ Rõ ràng là bị người ta tính kế rồi, cửa hàng này chắc đắc tội với ai đó ]

[ Hay là có "lịch sử đen" gì đó mới bị người ta nhắm vào… Mặc Bảo nhớ mở to mắt ra nhé! ]

Nghiêm Chi Mặc không nói nhiều, chỉ làm theo cách lần trước, lấy mẩu sáp thừa ra. Lần này Diêu Chước rất tự giác chủ động đưa ngay con dao nhỏ.

"Trước khi bàn chuyện làm ăn, mời chưởng quầy xem qua chất lượng nến nhà ta, xem có lọt được vào mắt ngài hay không."

Thích ca nhi thấy thế, lấy một cây đèn đồng trên bàn, bỏ mẩu sáp vào rồi thành thục châm lửa.

Ngưng mắt quan sát một lát, Thích ca nhi hài lòng gật đầu.

"Ngoài sáp ong ra, lại còn có nguyên liệu khác có thể chế thành nến giống như sáp ong, lần này đúng là ta được mở mang tầm mắt. Muốn ta nói thì loại sáp này còn tốt hơn cả sáp ong thông thường đang có trên thị trường. Khói ít, mùi cũng không nồng, lại thêm về mặt màu sắc, người thường không có tiền dùng nến đỏ, dùng nến sáp ong trắng thì lại kiêng kỵ màu sắc, giờ có loại nến vàng nhạt này, rất nhiều người sẽ có thêm một sự lựa chọn."

Thích ca nhi bình luận một hồi, hiển nhiên là người am hiểu sâu sắc về nghề này. Hơn nữa hắn cũng không hỏi những câu thừa thãi như nguyên liệu lấy từ đâu, trên thương trường chỉ bàn chuyện làm ăn, tạo cho người ta ấn tượng cực kỳ tốt.

Nghiêm Chi Mặc đặt mẩu sáp và dao nhỏ sang một bên, suy tư một lát rồi nói: "Giá cả bao nhiêu đều có thể thương lượng, đó là chuyện sau này. Nhưng như ngài đã thấy, tại hạ chỉ là một thư sinh, cùng phu lang nương tựa lẫn nhau mà sống, nếu không phải cuộc sống quá kham khổ, không đủ sức duy trì, thì cũng sẽ không ra ngoài làm việc buôn bán này. Chúng ta là dân thường thấp cổ bé họng, chỉ cầu kiếm miếng cơm manh áo, hành sự càng cần cẩn trọng.

Vì vậy không thể không hỏi chưởng quầy một câu, vì sao xưởng hợp tác trước đó không muốn tiếp tục cung hàng, và xưởng liên hệ sau đó lại vì sao đổi ý tăng giá?"

Nghiêm Chi Mặc dùng từ thẳng thắn, ánh mắt trầm tĩnh, khiến người ta khó lòng lảng tránh.

Thích ca nhi bị khí thế này áp đảo, không tự chủ được mà ngồi thẳng người dậy.

"Nghĩ cũng biết là không giấu được Nghiêm tướng công. Chẳng qua việc này tuyệt đối không phải ta cố ý giấu giếm, chỉ là ít nhiều cũng coi như việc xấu trong nhà không muốn vạch áo cho người xem lưng mà thôi." Thích ca nhi lắc đầu, một lần nữa đỡ eo đứng dậy, đi về phía chiếc tủ ở góc phòng. Diêu Chước thấy thân mình y nặng nề, khi y đi ngang qua liền không nhịn được đứng dậy đỡ một tay.

Thích ca nhi cảm kích mỉm cười, sau đó lục tìm một lúc, rất nhanh đã lấy ra một chiếc hộp gấm từ ngăn dưới cùng của tủ. Mở ra, bên trong rõ ràng là một đôi nến long phượng vô cùng tinh xảo.

Y đặt hộp gấm lên bàn, ra hiệu cho phu phu Nghiêm Chi Mặc xem kỹ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!