Chương 11: (Vô Đề)

Không chỉ khán giả có nghi ngờ, Nghiêm Chi Mặc cũng có những thắc mắc của riêng mình.

Nhưng sự nghi ngờ của hắn không xoay quanh việc ca nhi đang mang thai kia, mà là về chính bản thân cửa hàng này. Đặc biệt là tấm biển hiệu tuy cũ kỹ nhưng được lau chùi sạch sẽ, bên trên viết ba chữ lớn bằng thể chữ lệ —— "Tây Song Các".

Nét chữ đầu tằm đuôi én, vuông vức cổ xưa, cực kỳ có phong phạm của bậc đại gia. Một tấm biển hiệu như vậy, nhìn thế nào cũng không nên thuộc về một cửa hàng nhỏ bé và keo kiệt thế này.

Lúc trước khi Ma Tam nhắc đến nhà này, giọng điệu cũng không có gì khác biệt. Rốt cuộc người nhà nông ít khi đặt chân đến những cửa hàng nhang đèn trên trấn, dù cần mua chút ít cũng chỉ đến tiệm tạp hóa chọn loại rẻ nhất, nên chẳng ai có tâm sức đâu mà đi xếp hạng cao thấp cho mấy cửa hàng này.

Đã đến rồi thì Nghiêm Chi Mặc vẫn quyết định vào xem thử, đặc biệt là tấm biển hiệu kia khiến hắn có chút muốn tìm hiểu câu chuyện đằng sau cửa hàng này.

Vừa mới bước được một bước, Diêu Chước đã mở miệng: "Phu quân, giờ qua đó sao? Ta thấy trong tiệm kia chỉ có vị ca nhi này, đương gia chắc là không có ở đây, hắn sợ là không làm chủ được việc gì."

Nghiêm Chi Mặc vẻ mặt khó hiểu: "Ta nhìn cách ăn mặc của ca nhi này, còn tưởng hắn chính là chưởng quầy, Chước ca nhi cho rằng không phải sao?"

Diêu Chước không ngờ Nghiêm Chi Mặc lại nghĩ như vậy, nhíu mày liễu ngạc nhiên nói: "Nhưng không có nhà ai lại cho phép ca nhi làm chưởng quầy cả, huống chi ca nhi này đang mang thai, chắc chắn đã thành thân, vậy càng không thể nào."

Nghiêm Chi Mặc chợt bừng tỉnh.

[ Tưởng chồng chồng son bất đồng ý kiến, thực ra là do quan điểm thời đại khác nhau. ]

[ Có vẻ như ở thời đại này, địa vị của ca nhi còn thấp hơn cả phụ nữ? ]

[ Lầu trên, đương nhiên rồi, phụ nữ ít ra tỷ lệ sinh đẻ còn cao hơn ca nhi nhiều. Huống hồ đừng nhìn thời đại này có giới tính ca nhi, nam tử có uy tín danh dự sẽ không cưới ca nhi làm chính thê đâu, cùng lắm chỉ làm thiếp thôi. ]

[ Chước ca nhi cũng là ca nhi mà, sao lại tự coi thường mình như thế. ]

[ Làm ơn đi, từ nhỏ đã chịu sự giáo dục như vậy, đâu dễ gì thay đổi được? ]

Nghiêm Chi Mặc tuy không thấy được sự tranh luận của bình luận, nhưng không ảnh hưởng đến việc hắn ngay lập tức nhận ra sự khác biệt trong quan điểm của hai người.

Đương nhiên hắn tuyệt đối sẽ không vì thế mà trách cứ Diêu Chước. Y chỉ là một tiểu ca nhi xuất thân thôn dã, ngay cả trấn trên cũng chưa đi được mấy lần, suy nghĩ của y đều do sự hạn chế của thời đại này mang lại.

Hơn nữa, Diêu Chước cũng đã nhắc nhở Nghiêm Chi Mặc: một khi hắn đã xuyên qua đến dị thế này, thì hắn phải hiểu rõ quy tắc ở đây. Nhưng hiểu rõ không có nghĩa là chấp nhận, càng không phải là đồng tình.

"Chước ca nhi, có lẽ ca nhi làm chủ gia đình rất hiếm thấy, cũng rất khó khăn, nhưng ta nghĩ chưa chắc đã không có ngoại lệ. Ít nhất trong mắt ta, dù là nam tử, nữ tử hay ca nhi, hoặc là sĩ nông công thương, mọi người đều bình đẳng như nhau."

Diêu Chước nghe vậy, nhất thời ngạc nhiên tột độ.

Nghiêm Chi Mặc cũng biết lời này của mình lọt vào tai Diêu Chước quả thực là kinh người, nên cũng không muốn phân tích quá kỹ. Sau này sớm chiều chung sống, hắn còn rất nhiều thời gian để thay đổi suy nghĩ của tiểu ca nhi bên cạnh, giúp y sống một cuộc đời khác biệt so với những ca nhi khác ở thời đại này.

Trong lúc nói chuyện, Nghiêm Chi Mặc quan sát thấy vị ca nhi kia dường như đang chờ ai đó ở cửa, nhìn ngó xung quanh với vẻ mặt mong chờ.

Quả nhiên không lâu sau, từ đầu đường bên kia xuất hiện một nam tử đang đẩy xe, trên xe chất đầy các loại bao tải hòm xiểng, trông như vừa đi nhập hàng về.

Vị ca nhi kia nhanh chóng bước tới đón, lấy khăn tay lau mồ hôi cho nam tử. Nam tử cao lớn cường tráng, trông có vẻ ổn trọng đáng tin cậy. Cử chỉ hai người thân mật, nhìn thế nào cũng là người một nhà.

"Vị này chắc là phu quân của hắn?" Nghiêm Chi Mặc khẽ hỏi.

Diêu Chước gật đầu. Ca nhi đã có thai sẽ không làm ra vẻ thân thiết như vậy với nam tử không phải phu quân mình giữa phố, nếu không sẽ bị coi là lẳng lơ phóng túng. Nhưng đồng thời y cũng chú ý đến cách ăn mặc của nam tử kia, nhìn thế nào cũng không giống chủ nhân, mà giống người làm hơn…

Chẳng lẽ lời phu quân nói là đúng? Người làm chủ cửa hàng này, thật sự là vị ca nhi kia sao?

Nghiêm Chi Mặc đúng lúc nắm lấy tay Diêu Chước: "Tới cũng tới rồi, tóm lại cứ đến xem sao, nếu không cứ đứng sau lưng bàn tán người ta cũng không phải việc làm của quân tử."

Hai người sóng vai đi ra từ con ngõ đối diện Tây Song Các, đi thẳng tới cửa lớn của cửa hàng. Bước qua ngạch cửa, toàn cảnh cửa tiệm đã thu vào tầm mắt.

Không gian tuy hơi chật chội nhưng được dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp. Nếu nhìn kỹ còn có thể phát hiện không ít góc được trang trí rất để tâm. Nơi này không giống cửa hàng của Chu chưởng quầy chất đống hàng hóa lộn xộn, mà ngược lại sắp xếp xen kẽ rất thú vị, trật tự rõ ràng.

Lý do kệ hàng có chỗ trống, như vừa rồi đã thấy, chắc là do hàng đã bán hết, đúng lúc trước khi nhập hàng về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!