Chương 10: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Chưởng quầy của cửa hàng nhang đèn này họ Chu. Nhà họ Chu bắt đầu làm nghề nhang đèn từ thời ông nội của ông, nếu sau này truyền lại cho con trai thì vừa vặn là đời thứ ba.

Khi thấy thư sinh áo dài trước mặt lấy ra cây nến, ông liền nheo mắt lại. Đợi nghe rõ lời của thư sinh, ông bất giác đưa tay vuốt chòm râu dài hai tấc của mình.

Làm nghề nhang đèn, hoặc là nhà tự có xưởng, hoặc là có xưởng hợp tác cố định. Cửa hàng nhang đèn họ Chu thuộc trường hợp đầu tiên. Công thức gia truyền từ thời ông nội được giao cho họ hàng ở quê sản xuất, định kỳ vận chuyển lên trấn.

Tuy nói hai năm gần đây giá sáp ong nguyên liệu ngày càng tăng, nhưng bất cứ lúc nào cũng có người cần dùng nến, cho nên giá bán tăng lên thì phần lợi nhuận này vẫn kiếm được, lại còn rất ổn định.

Trong tình huống như vậy, ông không mấy hứng thú với loại nến "nhà làm" mà Nghiêm Chi Mặc nhắc tới.

Thế nhưng khi ông ngước mắt lên, nhận ra cây nến này không phải làm từ sáp ong mà lại có màu vàng nhạt lạ mắt, lòng hiếu kỳ liền trỗi dậy.

Ông chỉ vào cây nến, hỏi: "Xin hỏi vì sao cây nến này lại có màu sắc như vậy?"

Nghiêm Chi Mặc đáp: "Đây là bí phương gia truyền, thứ cho tại hạ không thể tiết lộ, mong chưởng quầy thứ lỗi."

Chu chưởng quầy không khỏi nhìn thật sâu vào vị đồng sinh này. Ông thấy thư sinh này đã đến tuổi đội mũ (trưởng thành), tuy là người đọc sách nhưng vẫn chỉ có cái danh đồng sinh, lại nhìn cách ăn mặc thì gia cảnh cũng chẳng khá giả gì, chắc là do túng thiếu nên mới nghĩ ra cách này để kiếm thêm chút đỉnh.

Cửa hàng nhà ông không thiếu nguồn cung nến, nhưng nếu loại nến này có nguồn nguyên liệu khác biệt…

Chu chưởng quầy hơi chắp tay nói: "Đã là bí phương thì tự nhiên có thể hiểu được. Ta rất hứng thú với loại nến này của tiểu hữu, không biết có thể thắp thử một cây xem sao không?"

Lúc này con trai Chu chưởng quầy đã đong xong dầu thắp cho Diêu Chước. Diêu Chước xách chiếc bình nhỏ quay lại bên cạnh Nghiêm Chi Mặc mới phát hiện hắn đang bàn chuyện làm ăn với chưởng quầy.

Y rất ít khi lên trấn, cũng chưa từng vào loại cửa hàng thế này nên bản năng sinh ra sự đề phòng với Chu chưởng quầy. Nhưng nghĩ đến việc phu quân đang bàn chuyện làm ăn, y mới kiềm chế cảm xúc, cụp mắt xuống.

Nghiêm Chi Mặc nghe yêu cầu của chưởng quầy cũng không bất ngờ. Hắn tin chắc không ai đoán ra được nguyên liệu làm nến của nhà hắn, nhưng muốn nguyên liệu lạ được công nhận thì tự nhiên phải cho người ta thấy tận mắt.

Chỉ là hắn cũng có sự cân nhắc của riêng mình.

"Không thành vấn đề. Chỉ là nến này quý giá, chắc hẳn chưởng quầy đang hứng thú với nguyên liệu làm ra nó, ta có mang theo mẩu sáp thừa từ trước, hay là chúng ta dùng cái đó thử nhé?"

Chu chưởng quầy không ngờ hắn chuẩn bị chu đáo như vậy, liền lập tức đồng ý.

Ông lấy từ trên quầy ra gậy đánh lửa, còn Nghiêm Chi Mặc thì quay sang hỏi mượn Diêu Chước con dao nhỏ.

Mãi đến khi đưa con dao cho Nghiêm Chi Mặc, Diêu Chước vẫn còn rất kinh ngạc. Y vốn tưởng phu quân không biết mình giấu dao trong người để phòng thân khi ra ngoài. Lại nhớ đến những lời Nghiêm Chi Mặc nói trên đường đi, chắc hẳn phu quân nhà y không thích y suốt ngày động dao động thương. Người đọc sách chắc đều thích những ca nhi dịu dàng thơm tho.

Nghĩ vậy, Diêu Chước vô thức mím môi, cúi đầu xuống.

Khán giả trên livestream chú ý đến chi tiết này, bắt đầu bàn tán sôi nổi.

[ Chước ca nhi bị sao thế, sao tự nhiên trông ỉu xìu vậy ha ha ha ]

[ Chắc là suy nghĩ nhiều, sợ Mặc Bảo ghét bỏ mình chứ gì, rõ ràng là tiểu ca nhi mà lại mang theo hung khí ra đường ]

[ Muốn lao vào màn hình lay tỉnh Chước ca nhi quá! Phu quân nhà cậu vai không thể gánh tay không thể xách! Còn không phải nhờ cậu bảo vệ sao! ]

[ Nói thế thì lúc trước Chước ca nhi uy h**p hai mẹ con kia, trong tay đúng là có dao thật à! Kẻ tàn nhẫn! ]

[ May mà thời đại này không có luật kiểm soát dao đó… ]

Nghiêm Chi Mặc tạm thời chưa chú ý đến sự thay đổi của Diêu Chước. Sau khi cầm được dao nhỏ, hắn lấy từ trong tay áo ra một vật được gói trong lá cây sạch sẽ. Mở ra là một khối sáp to bằng nửa bàn tay.

Hắn dùng dao cắt một mẩu nhỏ phía trên đưa cho chưởng quầy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!