Chương 7: Cố hương

Là một bác sĩ ở viện tâm thần, tính ra Triệu Một Hữu lại thông cảm được với hành động của Vai Chính, thậm chí anh còn cảm thấy ý tưởng của anh ta rất sáng tạo, xứng đáng 10 điểm.

Lấy não của bản sao đổi cho người ở hiện thực xét từ góc nhìn đạo đức thì có hơi cấn thật, cái này cũng liên quan đến một phạm trù triết học nào đấy nữa… nếu thay được não thật thì lúc đó người sống sót là bản sao hay bản thể? Rốt cuộc thì bộ não hay cơ thể quyết định linh hồn?

Nhưng đấy cũng chỉ là suy nghĩ của Triệu Một Hữu mà thôi, bệnh nhân ra viện rồi chẳng can hệ gì đến anh nữa, cuộc đời của người khác cũng chẳng đến lượt anh xen vào. Nếu Vai Chính thật sự có thể đạt được ước vọng như ý thì một người bạn như anh chỉ việc đến cùng nâng ly rượu mừng anh ta.

Miễn đừng loay hoay một hồi lại ngoẻo luôn là được.

Người trưởng thành có thể muốn tất cả mọi thứ, chỉ cần đừng để mình mất cả chì lẫn chài.

Triệu Một Hữu ngẫm lại mọi chuyện một cách rành mạch, anh cảm thấy xuất phát điểm của mình thật thú vị… anh tự cho là mình đang bày tỏ thiện chí với bạn bè, anh vừa giữ thái độ trung lập vừa chờ đợi cơ hội để giúp sức, nhưng xuất phát điểm của anh là cái gì? Vì anh muốn Vai Chính đạt được ước nguyện à?

Dẹp đi, chẳng qua là bạn anh chết thì anh sẽ buồn lắm.

Mà anh thì không muốn buồn.

Nếu anh không thấy buồn thì người này có chết hay không chẳng liên quan gì đến anh.

Quả nhiên ích kỷ là động lực nguyên thủy của mọi hành vi của nhân loại. Triệu Một Hữu kết luận như vậy rồi thấy đầu óc thư thái hẳn ra, cà phê bắt đầu nhảy disco trong óc anh, không hổ là cà phê Điêu Thiền mua, đêm nay xác định lại thức trắng rồi. Triệu Một Hữu nghĩ ngợi một lát rồi quyết tâm nhân lúc này chạy luôn lên tầng 777 rồi thi triển thần công đại bàng tung cánh, nhảy ùm xuống.

Khi khí cầu nổ cái "bùm", anh đã ngồi trong khán phòng màu đỏ chót.

Sư tử nhảy qua vòng lửa, người bay trên không ném giấy gói kẹo màu vàng kim xuống, pháo hoa phun ra bụi màu cam và ngọn lửa xanh tím, người lùn, người khổng lồ, xà nữ, thằng hề và nhà khoa học dị dạng cùng khiêu vũ trên cát, phi tiêu đâm thủng bàn quay, tượng nối nhau lên sân khấu, pháp sư gọi một đàn chim trắng bay ra từ trong mũ phớt, "Ladies and gentlemen!

Welcome to the greastest show!"

Triệu Một Hữu không đoán ra được đây là thời đại nào, thế giới như một gánh xiếc thú khổng lồ, công viên trò chơi không biên giới. Anh chui ra khỏi lều vải rồi đi bộ rất lâu trên con phố treo đầy đèn màu, cảnh vật xung quanh thay đổi từ dinh thự ma thời Victoria đến cáp treo và tháp rơi tự do hậu cách mạng khoa học kỹ thuật lần thứ ba. Con người cũng ăn mặc đủ các phong cách, nào cung nữ cài trâm mẫu đơn, nào tam công cửu khanh bận áo lông thú, linh mục truyền đạo, quý bà phương Tây, thiếu nữ phong cách punk và con dân hip

-hop… Lũ trẻ chắc đang đi chơi lễ Halloween nên đứa nào cũng mặc áo in hình bộ xương sáng lóng lánh, có đứa trên tay còn ôm cái đầu bằng thạch cao.

Triệu Một Hữu vào đây chỉ là để thử vận may, biết đâu anh lại gặp được ông lão lái taxi đó. Nhưng giờ nhìn quanh tứ phía ngựa xe như nước, sinh vật huyền thoại mình sư tử đầu chim kéo xe ngựa bốn bánh phi nước đại vù qua, thảm bay lượn lờ trên bầu trời, chổi thần, máy bay giấy, bánh xe phong hỏa, một toa nào đó của tàu tốc hành Hogwarts, một chiếc xe hơi rú ga lao vút lên mặt trăng, chính là chiếc DMC-12 có thể chạy xuyên qua thời không trong phim "Trở lại tương lai" hồi nào.

Tóm lại nơi này tập hợp tất tần tật mọi ý tưởng điên rồ nhất trên đời, thật khó mà tìm được một chiếc taxi bình thường ở đây.

Được lắm, nhập gia tùy tục vậy, Triệu Một Hữu thích nghi cực nhanh, anh tìm được một khu trò chơi điện tử và lập tức đắm chìm vào đó. Loại hình giải trí cổ điển này rất hiếm thấy ở Đại Đô Thị, dù ở tầng dưới chỗ anh cũng không có nhiều. Người ta thích trò chơi kiểu tác động thẳng vào thần kinh não bộ như một giấc mơ hơn, hoặc bèm nhất cũng phải là hình ảnh 3D.

Cứ thế thành ra một kẻ chỉ biết chơi game 3D như Triệu Một Hữu giờ đụng đâu thua đó, bọn trẻ ở đây không chịu dạy anh chơi, dù anh biến hình thành một cô nàng nóng bỏng cũng không ăn thua. Mấy thằng nhóc tuổi dậy thì chỉ thích Ultraman. Triệu Một Hữu chưa thấy Ultraman bao giờ, anh thử biến hình theo lời tả của bọn nhỏ xong lại bị chúng nó chê không có sừng là hàng dỏm, là Ultraman Taro.

Sau một series bét dí, cuối cùng Triệu Một Hữu chỉ còn đường sang máy gắp thú.

Cũng may là kỹ năng gắp thú của anh cũng khá, có một con bé đứng nhìn anh chơi khá lâu rồi túm góc áo anh, bảo, "Cô ơi cô bắt con Thỏ Tháng Ba (1) cho con được không?"

"Gọi kiểu khác đi thì được." Triệu Một Hữu trả lời, mắt vẫn dán vào tay cẩu trong tủ kính.

Con bé nghĩ ngợi một chút rồi nói giọng quả quyết, "Bà già khó ở!"

Triệu Một Hữu thả tay ra, con thú bông lạch cạch lăn ra từ đường ống, "Đây xin mời, con nhóc đanh đá."

"Con muốn Thỏ Tháng Ba cơ mà, đây là Nữ hoàng Đỏ." Con bé có vẻ không vừa ý.

Triệu Một Hữu đáp: "Bà điên thì chỉ có Nữ hoàng Đỏ thôi."

Con bé nhìn anh chằm chằm một lúc, rồi nó bứt đầu Nữ hoàng Đỏ đánh "bựt" một phát, xong là một

-hai

-ba, con nhóc ngoạc mồm gào lên.

Lúc cha con bé chạy đến nơi thì thấy hai người một lớn một nhỏ trước máy gắp thú bông, cô gái đứng hiên ngang như núi Thái Sơn, con bé con thì miệng gào như xé vải, nửa thân Nữ hoàng Đỏ chồng chất thành một đống trong giỏ mua hàng còn dưới đất thì la liệt đầu Nữ hoàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!