Hôm đó ở di chỉ A173 họ đã đi dạo qua từng thời đại rất lâu, cuối cùng Vai Chính cũng nói cho Triệu Một Hữu biết năng lực của anh ta là "tạo vật".
Năng lực của nhà khảo cổ là vô hạn, nhưng khả năng họ phát huy được bao nhiêu lại tùy thuộc vào độ phù hợp giữa nhà khảo cổ và di chỉ. "A173 là sân nhà của anh, anh phù hợp tối đa với di chỉ này nên ở đây năng lực của anh sẽ mạnh hơn." Vai Chính nói.
Triệu Một Hữu nhớ đến chiếc xe taxi tự dưng xuất hiện và cả chiếc mặt nạ hí kịch Vai Chính lấy ra, hẳn chúng đều là do năng lực của anh ấy biến thành, "Nếu ở trong một di chỉ anh không quen thuộc thì sao?"
"Ở di chỉ có độ phù hợp thấp nhất anh chỉ có thể biến ra được một sợi tóc." Vai Chính bảo: "Đại đa số nhà khảo cổ sẽ chọn một di chỉ cố định làm sân nhà thăm dò cũng là để nâng cao dần độ phù hợp. Người mới như mày sẽ được đưa vào một loạt các di chỉ có đặc tính tiêu biểu để xác định chỗ nào có độ phù hợp cao nhất, sau đó mày có thể chọn sân nhà thăm dò của mình."
Cuối cùng Vai Chính nói cho anh biết sẽ có một số rất ít nhà khảo cổ có thể liên tục di chuyển qua mọi di chỉ, muốn thế phải có năng lực thiên phú. Nhưng xét mức độ khùng điên của Triệu Một Hữu bây giờ thì thử chơi cũng được, nhỡ chết cũng là trừ hại cho dân.
Thời hạn cho Triệu Một Hữu thăm dò di chỉ A173 là một tháng, Vai Chính đưa anh vào vài lần rồi thả cho anh tự tung tự tác. Di chỉ A173 rất quen thuộc với nhân loại, ở nơi này cơ bản sẽ chẳng có chuyện gì quá bất ngờ xảy ra.
Triệu Một Hữu ngồi trên bậc thang nhìn cá voi rơi xuống phía xa.
Nói cách khác việc Lý Đại Cường mất tích ở đây rất có thể là hành động có chủ đích của chính anh ta.
Anh đã xem thông tin về Lý Đại Cường, đó là một người đàn ông trung niên độc thân, vợ con anh ta đều đã qua đời vì tai nạn vài năm trước. Anh ta không có sở thích, cuộc sống thường ngày của anh ta bình lặng như tờ giấy. Đặt ở tầng 33 thì những người này là loại người thường hay mất tích nhất, phần lớn họ tự sát.
Viện anh từng tiếp nhận một người bệnh có ba nhân cách phân liệt theo thứ tự là bà nội, mẹ và cháu gái. Ngày nào người đó cũng tự diễn cảnh mẹ chồng nàng dâu xé nhau. Ngay từ đầu Triệu Một Hữu nghĩ nhân cách làm chủ thực sự hẳn là người cha, không ngờ y tá trưởng lại bảo anh người này chưa bao giờ xuất hiện, thay vào đó bệnh nhân còn một nhân cách nữa là con chó gia đình đó nuôi.
Một con chó cái. Giới tính sinh học của người bệnh rõ ràng là nam, vậy mà trong bốn nhân cách không có lấy một giống đực.
Bởi vậy mới nói làm người nên có một vài sở thích, nếu không sống nhạt nhẽo vô vị quá chẳng biết ký thác tinh thần vào đâu. Triệu Một Hữu vừa nghĩ vừa móc ra một điếu thuốc.
"Đã bảo bao nhiêu lần rồi, đừng có hút thuốc lúc đứng gần đồ cổ thế."
"Ai cha, Quý Phi đến đấy à." Triệu Một Hữu ngậm điếu thuốc trên môi mà không châm, "Anh đến đúng lúc quá, em đang không biết phải ra thế nào đây."
Anh bây giờ đã ở đường biên khu vực đã biết của di chỉ, ở chỗ này thời gian không gian đều khá hỗn loạn. Phía xa có mặt biển vô tận với hàng đống cá voi liên tục rơi từ trên trời xuống như những giọt mưa khổng lồ màu lam làm sóng biển gầm lên dữ dội.
Giờ này đúng ra phải có mưa to nhưng ngoài nước biển văng lên thì bầu trời vẫn xanh trong. Biển nhấn chìm thành thị hoang phế, Triệu Một Hữu đang ngồi trước cổng một giáo đường, bậc thang đã bị nước biển ăn mòn một nửa, san hô màu xanh, màu tía mọc tràn lan.
Vai Chính nhìn quanh bốn phía với vẻ tò mò, "Giỏi đấy Triệu Một Hữu, hầu hết nhà khảo cổ thăm dò một năm cũng chưa đến được đây đâu."
"Hôm nay lúc đầu em đến vẫn còn là thời Phục Hưng." Triệu Một Hữu nói: "Hôm trước em vào thư viện xem thử, nghe nói nước Ý thời đại này hay ho lắm, em muốn xem Mona Lisa có phải là Da Vinci thật không."
"Thế rồi làm sao lại đến chỗ này?"
"Em bị choáng một tí, tại đi đường em cứ ngửa mặt lên trời, hai vai em nặng trịch." Triệu Một Hữu thừa nhận, "Không biết thế nào mà em đi vào một hành lang toàn gương, đi đến cuối thì ra đây."
"Mày không bị choáng vì nhìn lên trời đâu, chẳng ai bị choáng vì được thấy bầu trời cả. Ngửa mặt lên nhìn trời là bản năng của con người, dù sống ở tầng 33 cũng vậy." Vai Chính hừ một tiếng, "Mày bị hội chứng Florence."
Hội chứng Florence, hay còn gọi là hội chứng Stendhal. Nghe nói nhà văn Pháp Stendhal từng đến tham quan Florence, vì trong khoảng thời gian ngắn liên tục được chiêm ngưỡng những tác phẩm nghệ thuật đỉnh cao ông ấy đã bị tim đập nhanh, hôn mê, thậm chí còn thấy ảo giác.
Đây là một loại bệnh sinh ra bởi vẻ đẹp của nghệ thuật, chứng loạn trí vì bị mỹ cảm mãnh liệt k. ích th. ích. Những năm nước Ý còn tồn tại bác sĩ địa phương thường xuyên tiếp nhận những ca bệnh như thế, phần lớn bệnh nhân là du khách.
Vai Chính ngạc nhiên nhìn Triệu Một Hữu, "Mày mà cũng bị bệnh này cơ đấy."
Triệu Một Hữu trả lời bằng cách châm điếu thuốc.
"Nơi này là đường biên giới phạm vi đã biết của di chỉ." Vai Chính nhìn pho tượng ngâm trong nước biển, "Sắp tiếp cận tuyến thời gian hiện thực rồi."
"Tuyến thời gian hiện thực á?" Triệu Một Hữu ngạc nhiên hỏi lại, "Em tưởng đến đây là không gian thời gian loạn hết cả lên rồi." anh chỉ đường chân trời phía xa, nơi cá voi vẫn rơi xuống ùm ùm.
"Đúng là hơi rối loạn thật nhưng không phải tuyệt đối như thế." Vai Chính vẽ một nửa hình tròn, "Trong phạm vi thành phố thời không vẫn tương đối ổn định."
Gọi là thành phố chẳng bằng nói là phế tích, đá cẩm thạch trắng đã sớm bị phong hóa thành màu xám, "Đây là nước Ý sau diệt vong." Vai Chính nói.
Chiến tranh Orion, đại tai kiếp, Trái Đất cạo xương thay máu, gần như toàn bộ Châu Âu đã bị nhấn chìm, bao nhiêu quốc gia huy hoàng một thời cũng chỉ còn tồn tại trong thần thoại như Atlantis.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!