Chương 50: Ngoại truyện 3 - Báo cáo thăm dò A28

"Nào, xin mời các chú rể nhìn ống kính!"

"Ba, hai, một..."

"Trăm năm hạnh phúc!"

Đây là nơi tận cùng của thế giới, một đoàn tàu dừng trước đường hầm, mọi cửa sổ đều mở toang, hoa tươi chíu chít túa ra từ các toa tàu như những bãi nôn cùng với pháo hoa bung ra vô số tua cờ sặc sỡ, "Triệu Mạc Đắc! Anh Tiền!" Đám đông chen chúc vừa cụng ly vừa cười nói rộn rã, "Ôm nhau đi! Hôn đi!!"

"Ê mày bị yếu hả Triệu Mạc Đắc!!" có người gào tướng lên, "Hôn nhanh lên cho cô mày xem nào!!"

Đây thật tình là cái đám cưới được mọi người mong ngóng đã lâu, sau bao nhiêu vui buồn trắc trở cuối cùng họ đều có được kết thúc viên mãn cho mình. Cả tiểu đội ai ai cũng giắt theo tiền mừng và dùng điểm tích lũy để đổi hàng đống tài nguyên mà bình thường không bao giờ họ đổi, nào rượu Champagne, hoa hồng, bơ và vải vóc cao cấp. Sau khi vượt qua mọi cửa ải, cuối cùng họ cũng được tiêu xài thỏa thích, thậm chí có đứa còn nêu ý kiến hay là đổi hẳn một cái phi thuyền từ kho quân dụng đi, với cả khinh khí cầu và nhạc Rock nữa, chuyến này cho hai người này đám cưới trên trời luôn.

Ấy nhưng cuối cùng ý tưởng này bị một trong hai chú rể gạt đi, "Triệu Một Hữu chóng mặt đấy." Tiền Đa Đa nói, "Lần trước ra khỏi màn chơi khách sạn cáp treo Triệu Một Hữu bị nôn ghê lắm, phải nằm hơn nửa tháng."

"Thế à." thằng nhỏ có sáng kiến tiu ngỉu, "Em đang định lái phi thuyền cho hai anh ấy anh Tiền."

"Cậu có chứng chỉ phi hành rồi à?"

"À em đã học bao giờ đâu." Thằng nhỏ gãi đầu xong lại cười cười có vẻ hoài niệm, "Hồi đại học em học ngành vận tải mà, lúc đầu em tính học ra sẽ đi lái xe buýt bay, thế rồi chưa kịp tốt nghiệp đã té cầu thang một cái, tỉnh dậy thì ở đây rồi."

Nghe hai người nói chuyện với nhau, Triệu Một Hữu cũng xáp vào, "Mày té một cái là vào đây hả? Vậy giống anh nè."

"Anh Triệu vào thế nào ạ?"

"Anh bị xe bay tông lúc đi mua gà rán hiệu M." Triệu Một Hữu nói, "Tỉnh lại thì thấy đang ở trong di chỉ rồi."

Họ đang ở trong một thế giới gọi là "di chỉ", cách thức vận hành của thế giới này hoàn toàn khác Đại Đô Thị, ở đây chưa có hệ thống xã hội hoàn chỉnh mà gần giống một công viên trò chơi rất điên khùng. Người đã vào đây phải vượt ải liên tục để hoàn thành hàng loạt màn chơi, tích lũy điểm. Khi điểm tích lũy đạt đến một mức nào đó người chơi sẽ được dịch chuyển đến nơi tận cùng thế giới, nghe nói ở đó có một đường hầm, đi qua đường hầm là có thể trở về thế giới ban đầu.

Triệu Một Hữu vào di chỉ cách đây ba năm, gã thích nghi rất tốt, chỉ non nửa năm gã đã leo từ người chơi mới đến cao thủ, thậm chí còn lập được cả tổ đội riêng. Trong những đêm chưa có thông báo nhiệm vụ mới, mọi người sẽ tụ tập tổ chức tiệc ngủ, qua giao lưu họ nhận ra mọi người đều đến từ Đại Đô Thị, vì các loại nguyên nhân kỳ lạ họ đã "đi vào" di chỉ. Người kỳ quặc nhất là đang móc rác thì bị vào... cô nhỏ này đút đầu vào miệng rác, lúc chui ra mới thấy lạ lạ, "Lúc ấy em đang nhặt ve chai ở quảng trường, thế rồi chui ra lại thấy đang ở trong hành lang thư viện."

"Cái màn soạn kịch đó phải không?" có người biết về màn này, "Người mới vào gặp màn đó là may đấy, miễn đừng chọn trúng tiểu thuyết trinh thám hay tiểu thuyết kinh dị thì cơ bản là không chết được."

"Thì em là đứa suýt chết đó đó." Cô nhỏ đang kể lể trợn mắt lên, "Em rút trúng "The Shining"."

Cả bọn ngồi xung quanh đều kinh hãi, "Rồi làm sao em ra được?"

Quy tắc màn chơi "soạn kịch" rất kỳ diệu, ban đầu người chơi sẽ có mặt ở một thư viện vĩ đại, khi anh ta hay cô ta rút một cuốn sách trên giá xuống, mở ra đọc thì ngay lập tức, thế giới xung quanh sẽ biến thành khung cảnh mô tả trong sách. Người chơi cần tìm được một thư viện ở thế giới mới, rồi lại mở một cuốn sách để vào được cảnh tiếp theo. Cứ thế cho đến khi nào màn chơi chấp nhận toàn bộ quá trình người chơi đã trải qua có thể trở thành một câu chuyện hoàn chỉnh thì người chơi được coi là qua màn.

Sau khi qua màn, người chơi sẽ được trở lại thư viện ban đầu. Họ sẽ thấy trên giá sách trước mặt có thêm một quyển sách, câu chuyện trong đó chính là những gì họ đã trải qua trong màn chơi.

Người chơi may mắn có thể gặp được rất nhiều điều thú vị trong màn chơi "soạn kịch", nhưng cũng không hiếm kẻ xui xẻo. Nếu trước khi vào màn chơi mà không biết được quy tắc rồi rút phải cuốn sách đầu tiên là truyện ma quái hay hình sự sát nhân thì không khéo chết thật.

"Em chưa xem "The Shining", lúc đầu gặp hồn ma hai chị em trong đó em cũng sợ chết khiếp." con nhỏ thở dài, "Nhưng mà chạy trốn mấy hôm thì em gặp Triệu Mạc Đắc."

"Soạn kịch" cũng là màn chơi đầu tiên Triệu Một Hữu gặp khi vào di chỉ, lúc đầu anh không xui lắm, cuốn đầu tiên anh rút được là "Alice ở xứ sở thần tiên", vừa uống xong bữa tiệc trà đang vui quá trời vui thì Nữ hoàng Trắng mời anh đến tham quan phòng sách của cung điện. Vừa vào phòng Hoàng hậu đã đề cử cho anh cuốn bả thích nhất... Triệu Một Hữu còn không kịp nhắm mắt lại, cứ thế anh bị lôi tuột vào địa ngục.

"Nữ hoàng Trắng mà lại thích The Shining, thật là." Triệu Một Hữu nói tiếp, anh nhăn mặt sỉ vả, "Logic kịch bản quần què mù chữ."

Câu chuyện trong "The Shining" xảy ra ở một khách sạn vùng núi tuyết, Triệu Một Hữu và cô gái chạy trối chết liền mấy ngày, hai đứa tìm cách nào cũng không thấy thư viện ở khách sạn. Không có thư viện thì không thoát được, cuối cùng cả hai quyết định được ăn cả ngã về không, đường cụt thì ta mở đường. Họ gom hết tất cả sách tìm được vào một phòng để tạo ra một thư viện.

Nhưng hình như số lượng sách quá ít nên màn chơi vẫn chưa cho qua.

"Thế cuối cùng hai người làm thế nào?"

"Không được coi là thư viện là vì thiếu một quyển sách quan trọng." cô gái nói.

"Sách gì?"

"Theo kịch bản "The Shining" thì người chồng là một tiểu thuyết gia thất chí, ông ta đưa vợ đến khách sạn có ma đó là để viết sách." Triệu Một Hữu nói, "Nhưng trong kịch bản gốc thì cuối cùng ổng vẫn không viết được cuốn sách đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!