Xuất huyết do vỡ động mạch chủ có thể dẫn đến tử vong trong vòng 10 phút, chết não sẽ tử vong trong 6 phút, còn từ ngừng tim đến đột tử chỉ có 30 giây.
Không biết đã qua bao lâu, có lẽ là 10 phút, 6 phút, 30 giây, hoặc chỉ trong một cái chớp mắt.
Triệu Một Hữu mở mắt ra và bị một cái váy khổng lồ trùm lên đầu.
Đây là đâu… thứ đầu tiên anh thấy là một cái đùi trắng bốp, đôi tất màu da bám theo da thịt đến tận nơi xâu sa nhất dưới làn váy, nhìn tiếp lên nữa sẽ thấy một gương mặt phụ nữ trẻ măng đang được dặm phấn, miệng cô ta ngậm điếu thuốc, một chân cô ta dẫm trên ghế.
Quanh phòng đâu đâu cũng là là gương, người ra người vào nhốn nháo, những chiếc lông vũ sặc sỡ gài trên búi tóc, những đôi chân trần, bộ ng. ực nịt ren, cẳng tay trắng muốt như ngọc trai, những cặp mắt tô chì đen sậm… một cặp vú từ đâu ập vào người anh như hai vì tinh tú khổng lồ trên trời rơi xuống. Triệu Một Hữu vội vàng giơ tay đỡ cô nàng, cô này hẳn là uống say lắm rồi, ly rượu trên tay cô ta ụp xuống đầu anh, cô ta gục luôn vào vai anh để nôn mửa.
Triệu Một Hữu là khách quen của rạp hát, bằng kinh nghiệm dạn dày của mình anh đoán chỗ này chắc là một phòng thay đồ nữ.
Nhưng không khí ở đây khác hẳn ở rạp hát, những tấm gương rực rỡ muôn màu muôn vẻ, chiếc thìa bạc và viên đường hình vuông trong ly rượu màu lục sẫm… và cả tiếng nhạc cuồng nhiệt vọng vào từ bên ngoài, hợp âm sôi sục từ những tay violon say khướt cùng với nhịp trống rộn ràng ấp ủ cơn cuồng phong cách mạng… đó chính là vũ điệu Căng
-căng (1).
Triệu Một Hữu vắt em vũ nữ nát rượu trong lòng lên giá treo mũ áo, anh cũng chẳng kịp thắc mắc tại sao mọi người xung quanh lại không phản ứng gì với sự xuất hiện của một người khác phái như anh. Anh vén mành cửa để đi ra, thế rồi như một hạt bụi nhãi nhép trong chớp mắt anh được hòa vào một bảng màu lộng lẫy phù hoa.
Bên ngoài là một sảnh khiêu vũ khổng lồ, người ngồi kín tầng hai, có họa sĩ vừa uống rượu vừa ngoáy bút trên tập tốc ký để phác họa lại sân khấu lóng lánh rực lửa. Đám vũ nữ ùa ra từ cửa xoay bằng thủy tinh, họ dậm chân, đá chân, quay tròn, rồi thình lình những làn váy vĩ đại tốc lên, mũi chân họ đồng loạt chỉa thẳng tưng lên chùm đèn treo trần, náo động điên cuồng giữa chan hòa ý xuân.
Những gã râu dê lắc lư ba
-toong, thằng hề bôi mặt trắng bệch, dàn đàn dây với những nghệ sĩ mặc áo khoác nhung lông thiên nga, phụ nữ bước đi khật khưỡng khoe cần cổ thẳng tắp như dây cung, nốt cao cuối cùng vút lên như vầng dương đỏ ối căng tràn nhựa nóng nổ tung trên sàn nhà bằng gỗ tếch. Váy lót bằng tơ lụa bung lên trời, quấy đảo thành những cơn sóng dập dồn trăm màu hào nhoáng.
Có người dúi cho anh một ly rượu như thể Triệu Một Hữu cũng là một tay chơi bời đêm khuya đến sàn nhảy tìm vui. Đối phương dường như cũng nhận ra sự hoang mang của Triệu Một Hữu nên rất chu đáo biểu diễn cho anh thấy cách uống món rượu này. Phải đặt cái thìa có viên đường trên miệng ly, rót nước cho chảy viên đường, lọc lấy hỗn hợp nước đường và rượu ta sẽ được một ly Absinthe (2) thời kỳ Bohemian.
Chất rượu màu lục lam giống như màu phấn mắt phụ nữ mà thêm nước vào lại thành trắng đục như sữa, tỏa ra mùi hương hồi nồng nàn.
Rượu Absinthe, vũ điệu căng
-căng. Triệu Một Hữu nhìn quanh, anh thật tò mò muốn biết đây là nơi nào.
Anh đã từng thấy khung cảnh này, không phải ở rạp hát tầng 33 mà là trong những bộ phim cũ, những hình ảnh 3D và tranh vẽ xa xưa… điệu nhảy căng
-căng bắt nguồn từ vũ đạo của tầng lớp công nhân lao động rồi thịnh hành tới cả phòng khiêu vũ. Điệu căng
-căng có động tác đá cao chân trứ danh, vũ công sẽ hất mũi chân lên trời cho đến khi đầu gối chạm chóp mũi và mang tai. Người vũ nữ khi tập luyện sẽ treo một quả bóng cao hơn thành cửa, mỗi khi đá chân mũi giày của họ phải chọc vỡ quả bóng.
Ý nghĩa nguyên bản của điệu nhảy này là tai tiếng và đồn thổi, đám vũ nữ xỏ bít tất và đồ lót lấp lánh, mỗi khi đá chân họ sẽ tốc váy lên theo.
Một bó hoa hồng từ đâu thình lình xuất hiện trước mắt Triệu Một Hữu, rồi tự dưng hàng đống tiền giấy bị nhét vào lưng quần anh. Đám đông trước mắt anh càng lúc càng cuồng loạn, như có một phòng thay đồ vừa bị dốc ngược xuống sàn nhảy, đâu đâu cũng thấy tất chân và dây nịt rơi vãi.
Không biết bao lâu sau có một người gạt đám đông đến chỗ anh, người đó nhìn anh chằm chằm rồi hỏi: "Triệu Mạc Đắc? Tây Thi?"
"Ề, Quý Phi." Triệu Một Hữu đã uống hơi nhiều, anh giơ ly rượu Absinthe lên với anh ta, "Sao anh trông vẫn thế vậy?"
"Mẹ kiếp anh phải hỏi mày ấy, mày bị làm sao thế này?" Vai Chính vẫn là Vai Chính với tấm thân bồ tượng khiến người đứng quanh anh ta bị chèn suýt ngã, "Anh tìm mày nãy giờ, sao mày lại thành đàn bà thế này?"
"Ai biết được." Triệu Một Hữu rất là có tinh thần nhập gia tùy tục, anh cúi xuống ngắm bộ ng. ực mình, "Lúc em nhận ra thì thành thế này rồi."
Nói rồi anh nựng nựng hai vốc thịt mềm trên người, "Em vừa kiếm cái nhà vệ sinh để xem thử bên dưới rồi, hay cực hô biến triệt để lắm anh ơi, từ trong ra ngoài…"
"Mày nói ít đi hộ anh." Vai Chính có vẻ muốn vả anh chết tươi lắm rồi, "Trông mày có vẻ thích nghi khá quá nhỉ, đã kịp say khướt rồi."
Không những say khướt mà còn rải được cả đống thính rồi ấy. Cơ thể mới này của Triệu Một Hữu là một cô nàng nóng bỏng ngực tấn công mông phòng thủ, anh còn lượn vào phòng thay đồ kiếm được một cái váy bó khoe ngực nữa. Đàn ông con trai gã nào chẳng mê món này, thế nên bây giờ bên quầy bar có một lũ đực rựa đang xếp hàng chờ mua rượu cho anh, quá là ma quỷ.
Triệu Một Hữu tìm khe hở để nhanh chân lỉnh ra ngoài, chạy theo Vai Chính rời khỏi sàn nhảy. Trong màn đêm anh thấy cánh quạt của chiếc cối xay gió khổng lồ màu đỏ quay tròn, "Em đang tính nếu mãi anh không đến có khi em chọn đại một thằng coi được để qua đêm thử xem."
Vai Chính: "Mày làm ơn bình thường một tí đi Triệu Mạc Đắc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!