Khi Điêu Thiền ra khỏi di chỉ, Tiểu Yêu đã đứng chờ ở tầng 777.
Một tay cậu ta xách vali da, một tay ôm bể cá chứa bộ não của Triệu Một Hữu. Cậu ta đưa vali cho Tiểu Yêu, "Đồ ở trong đó, còn lại giao cho con nhé."
Tiểu Yêu nhận cái vali rồi đáp chắc nịch, "Viện phó yên tâm."
"Đến lúc này rồi..." Điêu Thiền cười cười, "Gọi là Điêu Thiền đi."
"Vâng... Điêu Thiền." Tiểu Yêu đáp, "Quá trình xung kích bộ não tạo vật thông qua não của viện trưởng cũng đã thành công, mười phút trước tượng Phật ở Đại Đô Thị lần lượt mất điện, chắc chắn là Tiền Đa Đa đã bị ảnh hưởng. Bây giờ toàn bộ từ trường đang tắt rồi, kế hoạch tiến triển rất thuận lợi."
"Được." Điêu Thiền gật đầu, "Con đi đi, phải hết sức cẩn thận."
Đợi Tiểu Yêu đi xa rồi, Triệu Một Hữu mới lên tiếng, "Trong đó có gì vậy, giờ đã cho tao biết phần cuối cùng của kế hoạch được chưa?"
"Mày vẫn còn bụng dạ hóng hớt à Triệu Mạc Đắc?" Điêu Thiền có vẻ ngạc nhiên lắm, "Tao cứ tưởng gặp Tiền Đa Đa rồi mày phải chết héo lâu lâu chứ."
"Cút mẹ mày đi." Triệu Một Hữu chửi nó, "Tao với vợ tao hơi bị hạnh phúc."
Lần này thì Điêu Thiền trố mắt thật, "Bọn mày vừa nói chuyện gì thế hả?"
"Vợ chồng người ta tâm sự với nhau mày hóng cái gì, hóng hớt là đau mắt hột nha mày." Triệu Một Hữu đáp, "Rồi cuối cùng chúng mày định làm gì nữa?"
Theo lời Tiểu Yêu và Điêu Thiền nói lúc trước thì Đại Đô Thị đang bị di chỉ nuốt chửng, cuối cùng nó sẽ trở thành một trường vực lưởng tử mới. Mà Tiền Đa Đa kết nối với từ trường tượng Phật của Đại Đô Thị, dẫn đến cả thành phố này đều nằm trong tay anh ta. Vì vậy họ mới phải tấn công bộ não của Tiền Đa Đa, qua đó quấy nhiễu từ trường để có cơ hội cứu vớt thành phố này.
Triệu Một Hữu cũng lờ mờ đoán được một chút, rất có thể quá trình nuốt chửng của di chỉ là không thể đảo ngược được. Nói cách khác, họ không có cách nào tách được Đại Đô Thị khỏi trường vực lượng tử. Biện pháp khả dĩ nhất là nhân lúc từ trường tượng Phật đột ngột mất hiệu lực, chính quyền Đại Đô Thị hoang mang chưa tìm được cách xử lý họ phải đưa được càng nhiều người rời khỏi thành phố càng tốt.
Vậy thì vấn đề kế tiếp là dân cư Đại Đô Thị nhiều như vậy làm sao đưa đi hết được? Mà thoát ra rồi thì sẽ đi đâu?
"Có gì trong cái vali mày vừa đưa cho Tiểu Yêu?" Triệu Một Hữu hỏi.
"Mày đoán được không?" Điêu Thiền bê anh đi xuống tầng đáy, "Đó là vài thứ mẹ tao để lại."
Ngay khi Liễu Thất Tuyệt và bé chồng tìm được Điêu Thiền, họ đã cùng ngồi xuống thảo luận về tương lai Đại Đô Thị.
Cuối cùng họ đi đến kết luận rằng, e là chẳng có tương lai nào cho thành phố này cả.
Nhưng nhân loại thì khác.
Phải làm sao mới có thể từ bỏ một thành phố mà vẫn gìn giữ được tối đa thành tựu của nền văn minh?
Và họ cùng nghĩ đến lệnh cấm của Đại Đô Thị.
Lệnh cấm thứ nhất của Đại Đô Thị, cấm thăm dò vũ trụ.
Trong quá trình khôi phục ký ức, Điêu Thiền đã dần nhớ ra, năm đó khi tiếp quản nhà họ Điêu nó từng phát hiện ra một khu căn cứ bà Điêu xây dựng ở tầng đáy Đại Đô Thị.
Trong đó cất giấu con tàu vũ trụ cuối cùng của thành phố này.
Họ mất rất nhiều thời gian và công sức để tìm ra khu căn cứ đó rồi sửa chữa tàu vũ trụ.
"Dữ liệu cốt lõi của nền văn minh đã được tải hết lên tàu rồi." Triệu Một Hữu nghe thấy Điêu Thiền nói, "Sức chứa của con tàu này ở cấp chục triệu, nó có thể chuyên chở phần lớn dân cư Đại Đô Thị."
"Còn cái gì trong vali thì..." Điêu Thiền thản nhiên nói, "Là mật mã khởi động lõi động lực của con tàu."
Triệu Một Hữu không hỏi Điêu Thiền làm thế nào mà lấy được cái vali đó, cũng như Điêu Thiền sẽ không hỏi cặn kẽ anh vừa làm gì trong di chỉ, "Được lắm, có đường tẩu thoát rồi, còn Đại Đô Thị thì sao? Chẳng lẽ kệ luôn à?"
Nói đến đó tự dưng anh giật mình, "Ê này, bọn mày không chế ra cả bom hạt nhân gì đó chứ?"
"Đương nhiên là không rồi." Điêu Thiền đáp, "Nhưng mà cũng gần gần như thế."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!