Chương 46: Tiễn biệt

Có tiếng rao hàng vang lên trên lối đi: "Bia, nước khoáng đây, hạt dưa đậu phộng cháo bát bảo đây... nào nào, rụt bớt cái chân vào..."

"Chào anh, có muốn mua gì không?" người bán hàng đẩy chiếc xe nhỏ đến hàng ghế của họ, Triệu Một Hữu há hốc mồm khi thấy rõ mặt cô ta... đó chính là Ngoại Bà Kiều! Chiếc xe đẩy chạy điện trong tay cô ta phát ra giọng nói của một thiếu niên, "Hôm nay có chương trình khuyến mãi hạt hướng dương và cam nha, mua một tặng một nha!"

Mấy thằng Liễu Thất Tuyệt thì có vẻ rất thản nhiên, "Vậy cho tôi một phần hướng dương và cam nhé, cảm ơn." Bé chồng móc tiền ra trả.

Triệu Một Hữu đứng dậy nhìn chăm chú xung quanh... giờ anh mới nhận ra toa tàu đã ngồi kín người rồi.

Có cả nhà Lý Đại Cường, trên băng ghế của họ bày một con gấu bông rất to, cụ Đức cầm một chiếc mặt nạ và ngâm nga hát "Mảnh trăng cong cong chiếu hồng trần~", cặp sinh đôi mặc đồng phục ngồi cạnh vỗ tay đánh nhịp cho cụ, người thanh niên gỡ mặt nạ oxy xuống và mở nút bình dưỡng khí, bươm bướm bay ra, thiếu niên ngồi xe lăn đã tháo kim truyền dịch và ném xe lăn ra ngoài cửa sổ, nhà triết học gà gật ngủ, mà người mộng du trong túi ngủ lại tỉnh dậy, người nhà nước đeo kính đang đọc báo, dòng tít in trên tờ báo là "Kỷ niệm một năm thành lập viện nghiên cứu Cố Đô". Gặp ánh mắt của Triệu Một Hữu, anh ta mỉm cười rồi chìa ra một điếu thuốc.

"... tao nhớ được hầu hết người ở đây là thành viên của Cố Đô, sau này họ đều trở thành nhà khảo cổ." Triệu Một Hữu nhận điếu thuốc, cảm ơn rồi ngồi xuống, "Nhưng có cái này tao không rõ lắm, thời gian luân hồi của mọi nhà khảo cổ có trùng với nhau không?"

Nếu không trùng khớp thì sẽ sinh ra xung đột ký ức. Ví dụ họ sẽ thấy người bạn vừa chết hôm qua tự dưng sống lại, rõ ràng đó là kẽ hở. Quân số nhà khảo cổ rất đông, chẳng lẽ chính quyền Đại Đô Thị có đủ nhân lực để sắp đặt tỉ mỉ lượt luân hồi của từng người à?

"Mày nghĩ vì sao phải đẻ ra quy tắc ngầm của hội nghị nhà khảo cổ?" Liễu Thất Tuyệt xé túi hạt hướng dương, "Mọi người tham gia đều phải đeo mặt nạ, không công khai danh sách nhà khảo cổ, chính là để hạn chế cho vật thí nghiệm tiếp xúc với nhau."

"Nhưng lần trước tụ tập ở nhà mày cũng có đầy người đến còn gì?" Triệu Một Hữu đang nói đến bữa tiệc trước khi anh vào di chỉ 000.

"Đó là ý tưởng của Tiền Đa Đa." Liễu Thất Tuyệt vừa cắn hướng dương vừa liếc anh, "Mày biết không, dù rất khó nói chính xác Tiền Đa Đa bây giờ là cái gì, nhưng bên trong anh ta vẫn còn bản ngã ban đầu mày tạo ra đấy, đó là gốc rễ của anh ta."

"Đằng thẳng ra mà nói thì hẳn là anh ta cũng đang phản kháng." Liễu Thất Tuyệt lúc nào cũng thích trình bày nhanh gọn, "Tao cảm nhận được anh ta luôn để lại dấu hiệu cho mày. Ví dụ như ở di chỉ 000 mới đây nhé, tao cũng không ngờ lần luân hồi đó di chỉ mới ra đời lại chính là Cố Đô hồi trước. Nhưng sau này nghĩ lại thì cũng có lý."

"Bản thân Tiền Đa Đa cũng biết nhân cách của mình sắp hoàn thiện 100%, quyền khống chế anh ta thì nằm trong tay chính phủ, một khi anh ta dung hợp hoàn toàn với Phật Đà thì rất có thể là hết cứu."

"Nên anh ta mới mở ra Cố Đô, nơi khởi đầu tất cả mọi chuyện. Di chỉ Cố Đô rất có thể sẽ khơi lại ký ức của mày, nếu được vậy thì có một tia hy vọng."

"Còn nếu không được thì coi như là về chốn cũ để vĩnh biệt mày."

Triệu Một Hữu nghĩ đến những ký ức trở lại với mình ở di chỉ 000, lần đầu tiên anh tận mắt thấy Tiền Đa Đa trong phòng thực nghiệm số 2, hình bóng anh ta dần tan vào ánh sáng trắng, gương mặt như thần thánh khẽ cúi đầu trước anh.

"Lúc ấy tao cứ nghĩ sẽ phải tốn công lắm mới nhét được đống ký ức ấy vào bộ não gốc này của mày, thế mà nhờ Tiền Đa Đa tao bớt được bao nhiêu việc."

Liễu Thất Tuyệt nói một tràng rồi đưa quả cam vừa bóc cho bé chồng, "Được rồi, thế này coi như tao đã trả ơn anh ta rồi nhé. Còn sau đây thì tùy mày đấy Triệu Mạc Đắc."

Triệu Mạc Đắc nhìn biển sao ngoài cửa sổ, "Tao còn gì mà tùy nữa."

"Cứ bình tĩnh, thằng Liễu ác mồm thế thôi chứ nó là chúa nhẹ dạ mà mày." Điêu Thiền xen vào, "Mày cứ đợi đến ga cuối sẽ biết."

"Còn mày nữa." Triệu Một Hữu quay phắt lại, "Tao hỏi mày, những thằng Điêu Thiền vừa chết đấy là ai?"

Những Điêu Thiền tự sát vô số lần trước mặt anh trông rất thật, chúng nó là tạo vật của Liễu Thất Tuyệt hay chỉ là năng lực "thức tỉnh", bắn nổ đầu nhưng thật ra không chết?

Hay là...

Những Điêu Thiền đó đều là người nhân bản?

Triệu Một Hữu không biết tổng cộng tầng 900 đã tạo ra bao nhiêu Điêu Thiền, cũng không biết nếu những Điêu Thiền đã chết đều là người nhân bản thì làm sao chúng nó đi từ tầng 900 đến được di chỉ A173. Nhưng trước kia Điêu Thiền từng nói "Tao đợi mày sau 2023 phát súng nữa", nếu vừa rồi đã có 2023 người nhân bản chết trước mặt anh thật thì đó hẳn là con số tối đa. Có lẽ ở Đại Đô Thị không còn bản phục chế nào của Điêu Thiền nữa.

Điêu Thiền đang cắn hướng dương tanh tách, nghe thế nó hí hửng hỏi lại, "Mày đoán xem?"

Triệu Một Hữu hứ một tiếng, quyết định không thèm đoán.

Thấy đã thắng thế, Điêu Thiền có vẻ vừa ý lắm, "Mày cũng có ngày này hả, Triệu Mạc Đắc."

Đoàn tàu dần rời khỏi biển sao, trên đường họ đi qua rất nhiều chốn cũ, nhà hát Moulin Rouge, bờ sông Seine, Long Islands New York, rồi đến Thành phố lý tưởng trong tuyết, mỗi trạm lại có người xuống tàu. Khi tàu dừng ở công viên Disneyland, gia đình Lý Đại Cường cũng xuống, con bé đưa quả bóng bay cho Triệu Một Hữu rồi cười toe, làm động tác nắm tay: "Chị ơi cố lên!"

Triệu Một Hữu nghe nó nói mà ê cả mặt, anh thả quả bóng cho bay qua cửa sổ, thế là nó nổ đùng thành một đống pháo hoa.

Lý Đại Cường có vẻ hơi ngượng, thấy anh ta định nói gì Triệu Một Hữu liền vỗ vai anh ta rồi mời anh ta một điếu thuốc, "Cả nhà sống hạnh phúc nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!