Chương 44: Người nằm mơ

Quy tắc thứ tư của di chỉ, không thể mang vật sống ra khỏi di chỉ.

Quy tắc này đã bị phá vỡ. Triệu Một Hữu biết năng lực "tạo vật" của Liễu Thất Tuyệt mạnh khủng khiếp, thậm chí anh ta có thể tạo ra một bản sao chính mình thời niên thiếu và nó có thể rời khỏi di chỉ. Nhưng Liễu Thất Tuyệt thiếu niên lúc ấy dù ra được khỏi di chỉ cũng chỉ nán lại hiện thực một thời gian rất ngắn.

Muốn tạo ra một bộ não hoàn toàn thay thế được bộ não nguyên sinh của anh, cho phép anh sử dụng nó lâu dài mà không hề bị tầng 900 phát hiện ra... thật sự làm được điều đó à?

Dường như đã nhận ra sự ngờ vực của Triệu Một Hữu, Tiểu Yêu nói, "Có chuyện này viện trưởng chưa biết."

"Thật ra cha con đã mất lâu rồi."

Năm đó Liễu Thất Tuyệt được điều chuyển sang Nam Cực và bị lợi dụng trở thành nhóm người sống đầu tiên tham gia thí nghiệm dung hợp. Thật may mắn và cũng bất hạnh, anh ta là một trong số ít người sống sót sau giai đoạn khởi đầu. Sau này bom lượng tử nổ, số lượng vật thí nghiệm tăng mạnh, đội ngũ nhà khảo cổ được thành lập và anh ta cũng trở thành một thành viên trong số đó, có thể coi anh ta là nhóm người khai hoang di chỉ.

Giống như Điêu Thiền không thể không đâm Triệu Một Hữu năm đó, Liễu Thất Tuyệt cũng bị phòng thí nghiệm khống chế, rất hiếm khi ý thức anh ta được tự do. Để đảm bảo tinh thần nhà khảo cổ luôn ổn định, họ buộc phải trải qua quá trình tẩy não liên tục. Có thể một lần phẫu thuật nào đó đã xảy ra sơ suất khiến Liễu Thất Tuyệt bừng tỉnh trong một thời gian ngắn, ngay lập tức anh ta đã tận dụng quãng thời gian đó để làm rất nhiều việc.

Đầu tiên anh ta tìm được bé chồng.

Bé chồng là một nhà khảo cổ đặc biệt, thậm chí có thể coi là một nhân viên ngoài biên chế. Năm đó dù cậu ta cũng chịu ảnh hưởng của bom lượng tử nhưng vì đang ở trong lòng đất, phóng xạ lan đến vị trí của cậu ta có hạn nên cậu ta không có tuổi thọ vĩnh cửu miễn là cơ thể được thay mới định kỳ như các nhà khảo cổ khác.

Phía Nam Cực cho rằng bé chồng vẫn còn giá trị sử dụng nên không thủ tiêu cậu ta. Đồng thời vì bộ não không đủ dẻo dai nên cậu ta được miễn tẩy não liên tục. Cuộc sống của cậu ta bị giám sát cực kỳ chặt chẽ, nhưng vì sở hữu năng lực đặc thù nên thỉnh thoảng cậu ta vẫn được cử đi làm nhiệm vụ. Trong thời gian thức tỉnh ngắn ngủi Liễu Thất Tuyệt đã kịp thay đổi hồ sơ nhiệm vụ của bé chồng, khiến di chỉ được chỉ định ban đầu trở thành A173.

A173 là sân nhà thăm dò của Liễu Thất Tuyệt, anh ta có thể thao túng phần lớn di chỉ này, thậm chí ở một mức nào đó tinh thần anh ta đã giao hòa với trường vực lượng tử. Bởi vậy anh ta quyết định đặt cược, một ván cược mạo hiểm.

Mang theo nỗi canh cánh trong lòng và giấc mộng xưa, sau trăm năm chìm trong u mê, Liễu Thất Tuyệt đã tự nguyện tiến vào di chỉ A173.

Và chủ động hòa tan mình vào di chỉ.

Mấy ngày sau, theo đúng kế hoạch của Liễu Thất Tuyệt, bé chồng vào thăm dò di chỉ A173.

"Cái chết của cha con mang một ý nghĩa đặc biệt." trong quán rượu Bà Già, giọng Tiểu Yêu dập dờn giữa giai điệu Fly me to the moon, "Cha con chủ động hòa tan vào di chỉ."

"A173 là sân nhà thăm dò của cha con, ông ấy có thể tùy biến mọi thứ trong đó. Vì vậy ông ấy mạo hiểm tin rằng nếu chủ động mà không phải bị động hòa tan vào di chỉ thì có khả năng ông ấy sẽ giữ lại được ý thức."

Triệu Một Hữu nghe đến đó cũng phải khiếp hãi, lúc trước phong cách làm khoa học của Liễu Thất Tuyệt đã rất liều lĩnh, nó gần như nhảy múa trên ranh giới đạo đức, và sự an toàn của chính nó thường không là vấn đề gì đáng kể. Cái tính nết ấy mãi đến khi gặp bé chồng mới được tiết chế phần nào.

Khả năng sẽ bị tan biến triệt để sau khi hòa tan vào di chỉ lớn đến đâu ai cũng rõ, có thể hiểu được tâm trạng của Liễu Thất Tuyệt khi quyết định làm một hành động ngang với tự sát như vậy. Tứ cố vô thân, nhìn đâu cũng là kẻ thù, vậy thì lấy chính thân mình ra đánh cược đi. Có khi lúc đó gã này còn thấy khoái chí nữa, gã đã làm một người anh em chí cốt, làm một người chồng, một người nô lệ, và trước thời khắc cuối cùng của sự sống, gã trở lại là chính gã, điên cuồng và liều lĩnh.

Bây giờ Triệu Một Hữu có thể trò chuyện với Tiểu Yêu ở đây thì hẳn là Liễu Thất Tuyệt đã cược thắng.

"Sau khi ba con vào di chỉ A173, cha đã liên lạc được với ông ấy. Ban đầu ý thức của cha con ở trạng thái trôi nổi trong di chỉ chứ không được ổn định nên họ không trao đổi được nhiều với nhau. Một thời gian sau đó cha con mới nói được toàn bộ kế hoạch cho ba con."

"Sau khi hòa tan vào di chỉ, cha con càng khám phá được sâu hơn về trường vực lượng tử, cha con nhận ra Đại Đô Thị đang là một "cánh cửa" thông giữa trường vực lượng tử và hiện thực. Số lượng di chỉ càng tăng, lối vào càng nhiều cũng chưa hẳn là dấu hiệu tốt. Sau này cha con bắt đầu chế tạo một số thứ trong di chỉ A173 rồi để ba con thử mang ra ngoài, họ đã thành công.

Cứ thế cứ thế, ba con nhận thấy tạo vật của trường vực lượng tử càng ngày càng tồn tại được lâu trong hiện thực."

"Vì vậy cha còn đoán rằng... trường vực lượng tử đang ăn mòn "cánh cửa"."

"Nếu Đại Đô Thị cứ tiếp tục thăm dò di chỉ, có lẽ sẽ đến một ngày cả thành phố này trở thành trường vực lượng tử, nó sẽ là một di chỉ."

Về câu chuyện "di chỉ", tức trường vực lượng tử, rốt cuộc là cái gì, Triệu Một Hữu cũng từng có rất nhiều phỏng đoán. Nhưng sau khi nhớ lại bao nhiêu điều từng xảy ra, tự dưng anh đã mất hết khát khao tìm tòi sâu hơn. Khi xưa còn ở Cố Đô anh đã có linh cảm Đại Đô Thị càng xây cao, phía Nam Cực càng nhiều người phát điên, thông tin khai thác được từ đầu Phật càng nhiều... rồi đến một ngày thực sự đào bới đến tận cùng thì họ sẽ phải đối mặt với cái gì?

Giờ lại có thêm hồi ức của Ngoại Bà Kiều, ừ có thể quá khứ hiện ra trong trường vực lượng tử cũng không chân thực lắm, nhưng thời gian là khớp, quần thể miếu thờ cô gái và thiếu niên tìm thấy trong quá trình khai phá Địa Cầu năm đó hẳn chính là phế tích anh tìm thấy trong hồ. Trận oanh tạc của Ngoại Bà Kiều trước khi ra đi đã khiến vỏ lục địa thay đổi, lòng chảo trở thành một cái hồ trên núi để rồi sau đó anh lại tìm được đầu Phật sứt mẻ.

Ngoại Bà Kiều và thiếu niên thăm dò quần thể miếu thờ mười năm, không đời nào bà ấy không phát hiện ra dữ liệu về công nghệ tiên tiến trong đầu Phật. Vậy mà Ngoại Bà Kiều không hề động vào chúng, tại sao lại thế?

Tệp thông tin "Ghi chép về chiến tranh Orion" đó liệu có phải thật không?

Cuối cùng vì sao loài người từng bị hủy diệt? Thật sự chỉ vì cuộc chiến giữa người nhân tạo và con người sao?

Bên trong Phật Đà ẩn giấu một chương trình đã dẫn đến cuộc xung đột sứt đầu mẻ trán giữa thiếu niên và Ngoại Bà Kiều. Cô gái đã du hành vào biển sao, nếu Phật Đà thật sự có ác ý, vậy thì mầm độc mà nó ẩn giấu trong món quà thực sự chỉ là một chương trình xâm lấn sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!