Chương 42: Hai quân đối đầu nên mình cưới

Một sự im lặng kéo dài.

Đột nhiên Tiền Đa Đa nói: "Triệu Một Hữu, việc xâm nhập cảnh mơ và tất cả những gì anh biết, có phải đều do Điêu Thiền phải không?"

Trong cảnh mơ đó, Điêu Thiền nói với Triệu Một Hữu cơ thể anh sẽ chết vì cảnh mơ gặp sự cố, nhưng bộ não anh sẽ được giữ lại để cấy vào một cơ thể mới. Sẽ có một quãng thời gian chờ trước khi lượt thí nghiệm thứ hai chính thức bắt đầu, trong thời gian này bộ não của anh chưa được tẩy rửa triệt để, cũng tức là vẫn giữ được ký ức. Và đồng thời việc thay mới cơ thể sẽ k. ích thí. ch dư ba lượng tử trong não anh, thậm chí anh có thể nhớ lại rất nhiều thứ từng bị tẩy khỏi não bộ mình.

Bởi vậy Triệu Một Hữu nhớ lại vụ nổ ở Cố Đô năm đó... anh bị Điêu Thiền đâm một nhát, khi ấy anh chưa kịp kích nổ quả bom.

Tiền Đa Đa nói vụ nổ bom lượng tử chính là khởi đầu thí nghiệm dung hợp, lúc ấy mọi người có mặt ở Cố Đô đều chịu ảnh hưởng của từ trường và trở thành nhà khảo cổ có thể tự do ra vào trường vực lượng tử. Nhờ đó phía Nam Cực cũng có được hàng đống vật thí nghiệm.

Nếu vậy thì có thể giải thích được hành động đâm anh của Điêu Thiền năm đó. Có lẽ nó biết được sự thật về kế hoạch kích nổ bom lượng tử nên muốn ngăn anh lại.

Nhưng thiếu gì cách để ngăn, tại sao phải làm cái việc đâm chém vừa bạo lực vừa không đảm bảo thành công như thế?

Triệu Một Hữu cho rằng khả năng lớn nhất là ngay lúc đó trạng thái của Điêu Thiền cũng quá bất ổn. Có thể sau khi bà Điêu trở thành vật thí nghiệm, Điêu Thiền cũng tiếp bước bà ta và bị cải tạo theo một cách nào đó. Nói cách khác năm đó lúc anh từ Đại Đô Thị trở về Cố Đô và tiếp tục bị giam giữ, Điêu Thiền đến thăm anh, anh cứ nghĩ nó làm được vậy là nhờ có đặc quyền của nhà họ Điêu nhưng không... rất có thể lúc đó Điêu Thiền đã bị khống chế rồi.

Xưa nay bà Điêu bán con chưa bao giờ nương tay, nghĩ vậy cũng dễ hiểu. Còn anh sau đó dưới sự gợi ý của Điêu Thiền, lại quyết định kích nổ bom lượng tử trước khi phía Nam Cực tiếp quản Cố Đô.

Lúc ấy Điêu Thiền chạy đến phòng thực nghiệm số 2 có thể là nhờ cố hết sức tự thoát được khỏi sự khống chế của phía Nam Cực. Nó muốn ngăn anh kích nổ bom nhưng tình huống quá gấp rút, đầu óc nó lại không được minh mẫn nên mới rút dao đâm anh ngay lúc đó.

Nhưng cuối cùng thí nghiệm vẫn diễn ra, mật mã cuối cùng để mở điện thờ hẳn là không làm khó được phía Nam Cực.

"Cuối cùng Điêu Thiền là thế nào?" rốt cuộc Triệu Một Hữu cũng mở miệng, "Nó là một vật thí nghiệm bị trục trặc của các anh à?"

"Tôi không phải nhân viên nghiên cứu, anh đừng đánh đồng tôi với họ." Tiền Đa Đa đáp, "Nhưng đúng là Điêu Thiền có vấn đề, anh có biết vì sao anh ta lại muốn đâm anh ở di chỉ 000 không?"

Trong ký ức Triệu Một Hữu nhớ được, Điêu Thiền đã đâm anh cả thảy ba lần.

Lần đầu tiên là ở Cố Đô thật nhiều năm trước, Điêu Thiền đâm để ngăn vụ nổ bom lượng tử, lần thứ hai là ở Cố Đô trong di chỉ 000, Điêu Thiền muốn đâm anh nhưng không thành, lần thứ ba là trong cảnh mơ, Điêu Thiền làm hành động tương tự với đâm anh, làm nhiễu ý thức của anh, khiến sau đó anh giữ được tỉnh táo và chứng kiến sự thật.

Dù không biết lần thứ hai ở di chỉ tại sao Điêu Thiền muốn đâm anh, nhưng căn cứ vào lần đầu và lần ba thì hẳn cũng vì tốt cho anh thôi, nhỉ.

Triệu Một Hữu nhìn Tiền Đa Đa, "Tại sao?"

"Trước đó lúc ở di chỉ S45 rõ ràng Điêu Thiền đã có dấu hiệu bị hòa tan, hay đúng hơn là anh ta đã bị hòa tan rồi. Dù tôi không biết về sau hai người làm gì trong di chỉ nhưng trạng thái của Điêu Thiền hiện nay cũng không bình thường. Không đơn giản là loạn thần mà là bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi trường vực lượng tử. Không thể nói chắc được Điêu Thiền tồn tại trong hiện thực có phải Điêu Thiền ban đầu không nữa."

Tiền Đa Đa nói, "Triệu Một Hữu, Điêu Thiền mà anh bảo đã gặp trong cảnh mơ chưa chắc đã là Điêu Thiền thật sự."

"Vì vậy Điêu Thiền bất ngờ xuất hiện ở di chỉ 000 mới đâm anh. Đó là phản ứng phổ biến của nhiều nhà khảo cổ sau khi bị hòa tan vào trường vực, họ sẽ mất lý trí và chỉ lặp lại những gì mình từng làm khi còn sống."

"Rất có thể trong hiện thực Điêu Thiền đã chết rồi."

Chưa nói dứt lời, cửa phòng đột nhiên bị đạp tung ra.

Cùng lúc ấy, như có ai đó đã bắn một quả pháo sáng lên bầu trời, tầng 900 đột nhiên sáng rực lên, tiếng còi cảnh báo rú đinh tai nhức óc. Trong nháy mắt hàng đống xe cảnh sát tập trung lại, máy nổ ầm ầm, ánh đèn tạo thành một cột sáng khổng lồ giữa không trung, cả cao ốc họ đang ở cũng bị ảnh hưởng, ánh sáng rọi vào như chớp lóe qua cửa sổ.

Thêm một người xuất hiện trong phòng, anh ta nhe răng cười với họ: "Chào buổi tối các quý anh, thằng bạn cũ ngớ ngẩn và bồ tèo chó săn của nó tâm sự đến đâu rồi?"

Tiền Đa Đa quay lại, "Điêu Thiền."

Tình hình bên ngoài hẳn là do Điêu Thiền gây ra, đây là một phép giương Đông kích Tây, giờ mọi cặp mắt ở tầng 900 đều bị thu hút về phía đó, chẳng còn ai chú ý đến chuyện đang diễn ra ở phòng thí nghiệm này nữa.

Điêu Thiền gật đầu với anh ta rồi ném cho Triệu Một Hữu cái gì đó, là Marlboro.

"Có một câu anh nói đúng mà cũng không đúng đâu nhé Tiền Đa Đa, đúng là tôi chết rồi, nhưng chúng ta trong phòng này ai mà chưa từng chết?" cậu ta nói và chỉ xuống đống "Triệu Một Hữu" đông như quân Nguyên dưới sàn kính, "À anh thì không tính, nói nghiêm chỉnh thì anh đâu phải người."

"Anh đến đây là sai lầm." Tiền Đa Đa nói, "Chính quyền Đại Đô Thị giám sát rất chặt từ tầng 900 trở lên, giờ anh đi thật nhanh may ra còn thoát được."

"Tôi biết." Điêu Thiền thản nhiên đáp, "Lần này tôi đến đâu có định thoát nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!