Chương 41: Phật nói

Triệu Một Hữu không biết mình nên cảm thấy thế nào.

Đáng ra lúc này anh phải gào lên vì kích động, anh có ngại khóc đâu, nước mắt ngoài những ý nghĩa biểu tượng bị con người gán cho còn là thứ chất lỏng si. nh lý rất tốt cho thể xác và tinh thần. Giờ đây dưới chân họ đang ngâm hàng nghìn, hàng vạn Triệu Một Hữu, anh có hàng nghìn, hàng vạn cặp mắt và miệng lưỡi, vậy mà anh không khóc được, thậm chí còn không thể thổn thức.

Một lúc lâu sau, Tiền Đa Đa lên tiếng trước: "Anh biết được bao nhiêu?"

"Đó chính là vấn đề đấy, anh Tiền." Triệu Một Hữu cười khổ, "Quá nhiều bí mật và sự thật, chính tôi cũng không biết mình biết những gì."

Dưới tấm kính vô số bình nuôi dưỡng tạo thành một khu rừng người. Cái thí nghiệm này, cái trò chơi điên rồ khủng khiếp này, cơn ảo giác này, vụ nhảy lầu này... anh nhảy xuống từ tòa cao ốc xây bởi quá nhiều ảo giác và giả thuyết, mỗi cửa sổ đều là một lời nói dối, mà người nhảy xuống đã không còn muốn chết nữa rồi, sao vẫn chưa chết? Vẫn chưa rơi đến đất hay sao?

Không, có khi anh chết mất rồi.

Chỉ là trong vô số lần thí nghiệm luân hồi, cái chết cũng là giả dối.

Trong giấc mộng kết nối ở phố đèn lồng, Điêu Thiền đã xâm nhập vào cảnh mơ, nó thọc anh một dao rồi nhét cái gì đó vào ý thức anh, hẳn là một loại virus khiến anh có thể giữ tỉnh táo.

Đó là một kiểu tỉnh táo rất đặc biệt, dường như ý thức và cơ thể anh bị tách lìa nhau, nói cách khác dù tim anh ngừng đập anh vẫn cảm nhận được rõ ràng sự vật xung quanh.

Vì vậy anh nghe thấy chính phủ bao vây phố đèn lồng, đội chữa trị cấp cứu cho anh, người chị trong ký ức của anh hóa ra là quan sát viên, anh còn nghe được bác sĩ và chuyên viên nghiên cứu nhắc đến "một lượt thí nghiệm mới".

Cơ thể cũ của anh, cụ thể là cơ thể của "bác sĩ mẹ mìn Triệu Một Hữu ở tầng 20" chắc là hỏng rồi, nó đã bị ngừng tim không dưới ba lần. Cuối cùng anh bị đưa về phòng thí nghiệm ở tầng 900, họ lấy não anh ra.

Nhưng khi tỉnh lại anh lại có cơ thể mới.

Nếu mọi thứ trước đó không phải là ảo giác thì hiện giờ Triệu Một Hữu đoán được câu trả lời rất dễ dàng... "Anh Tiền này, nhiều năm trước ở Cố Đô tôi và Điêu Thiền từng hỏi nhau cuối cùng thì cái "thí nghiệm dung hợp" của Nam Cực là gì."

"Khi biết cả một người phụ nữ như bà Điêu cũng chấp nhận tham gia vào thí nghiệm tôi đã rất hoang mang. Cuối cùng thì cái thí nghiệm đó có gì khiến bà ấy động lòng? Đến mức phải liều lĩnh đặt cược như vậy?"

"Lúc đó tôi và Điêu Thiền đều có một suy đoán, nếu liên quan đến số hóa ý thức thì rất có thể đó là vấn đề tuổi thọ."

"Khi ý thức của một người được chuyển hóa hoàn toàn thành số liệu, về lý thuyết ta có thể sống vĩnh viễn. Nhưng chỉ có kỹ thuật đỉnh cao của thế kỷ 22 mới làm được điều đó, mà giờ nó thất truyền từ lâu rồi. Vậy thì còn cách nào để có thể sống mãi?"

"Giờ thì tôi hiểu rồi." Triệu Một Hữu nhìn vô số "mình" bên dưới sàn phòng rồi lẩm bẩm, "Thí nghiệm dung hợp, trường vực lượng tử, nhà khảo cổ... họ thực sự đã tạo ra được một vòng rắn nuốt đuôi."

Rắn nuốt đuôi là một biểu tượng quan trọng của thuật giả kim, đơn giản nó là một con rắn đang nuốt chính đuôi mình để tạo thành một vòng tròn, tượng trưng cho "thân thể bất tử", "tuần hoàn", "lớn vô hạn".

Cái thí nghiệm khổng lồ tạo thành từ di chỉ và nhà khảo cổ này thực sự là thuật giả kim sinh mệnh.

"Dù tôi vẫn chưa hiểu hoàn toàn nguyên lý nhưng căn cứ vào ký ức hiện nay tôi nhớ được thì cũng dễ đoán." Triệu Một Hữu nói, "Cơ sở của "thí nghiệm dung hợp" là phần số liệu khôi phục được từ máy chủ của Phật Đà về kỹ thuật lượng tử, lại còn liên quan đến ý thức... tổng kết cả ba thứ đó, đặt vào hiện thực đã biết có thể kết luận."

"Các người dùng kỹ thuật lượng tử để thăm dò, hoặc là chế tạo ra cái gọi là "trường vực lượng tử", là những không gian kỳ dị tồn tại độc lập với chiều không gian hiện thực. Sau đó lại chế tạo ra nhóm người đặc biệt là "nhà khảo cổ", thể chất của họ khác với người thường nên có thể qua lại giữa hiện thực và trường vực lượng tử... hẳn là trường vực lượng tử có ảnh hưởng đến cơ thể con người.

Cơ thể của tôi bị thay nhiều như vậy tức là di chỉ sẽ làm giảm tuổi thọ, đồng thời cũng vì lý do nào đó mà bộ não lại được giữ tươi lâu dài hơn."

"Với công nghệ hiện nay của Đại Đô Thị thì tạo ra cơ thể người rất đơn giản, cái khó là chế tạo bộ não, chính xác là không thể phục chế được một bộ não giống hệt bộ não nguyên sinh với đầy đủ ký ức và nhân cách đã có... mà thể chất của nhà khảo cổ lại giải quyết được câu đố đó."

"Bộ não của người bình thường sau tuổi 20 bắt đầu suy giảm chức năng, nhưng dưới ảnh hưởng của trường vực lượng tử, bộ não của nhà khảo cổ có thể tươi mới vĩnh cửu."

"Vậy thì chỉ cần kịp thay mới cơ thể, theo một ý nghĩa nào đó ta đã có thể sống vĩnh viễn."

Triệu Một Hữu nói rồi quay lại, nhìn những tòa kiến trúc khổng lồ bên ngoài cửa sổ thủy tinh, "Từ tầng 900 trở lên đều là bộ ngành cơ yếu của chính quyền Đại Đô Thị, tôi đoán bây giờ địa điểm thực hiện thí nghiệm của phía Nam Cực cũng chuyển hết về đô thị rồi."

Cũng không khó để đi đến kết luận này, dù sao từ những gì chính anh từng trải qua thì hầu hết mọi lối vào của "di chỉ" đều nằm trên Đại Đô Thị. Xây dựng phòng thí nghiệm ở tầng 900, nơi có thể quan sát toàn thành phố rõ ràng là cách quản lý hiệu quả.

Nhưng cuối cùng thì "di chỉ" là cái gì?

Nếu lối vào mọi "di chỉ" đều nằm trong Đại Đô Thị, vậy thì phải chăng thành phố này chính là cầu nối giữa hiện thực và trường vực lượng tử?

Đại Đô Thị kết nối với nhiều lối vào như vậy mà chính thành phố không hề bị ăn mòn sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!