Lúc này viện Di Hồng đã loạn hết cả lên.
Toàn bộ tầng 20 bị phong tỏa, xe bay in biểu tượng của chính phủ rù rù hạ cánh từ không trung, người xuống xe phần lớn đều mặc đồng phục màu đen hoặc trắng. Đồng phục đen là chuyên viên cao cấp của chính phủ, đồng phục trắng là nhân viên nghiên cứu của phòng thí nghiệm. Đến cả cỗ máy giết chóc cũng được huy động, tất cả chen chúc trên phố đèn lồng.
Nghĩ lại lực lượng trấn áp trong cuộc bạo loạn ở tầng 330 năm xưa cũng không đồ sộ đến mức này.
Đèn trước cổng viện Di Hồng bật sáng trưng, "chị gái" của Triệu Một Hữu đứng ngoài cửa, thấy người của chính phủ đi vào cô ta đứng nghiêm, cúi chào, hai gót giày chụm vào nhau nghe "cạch" một tiếng, "Đội trưởng đội quan sát số 1208, báo cáo có mặt!"
"Tình hình vật thí nghiệm thế nào?" người nghe báo cáo là một viên chức mặc áo blouse trắng, "Báo cáo phòng thí nghiệm nhận được hôm qua cho thấy mọi biểu hiện của vật thí nghiệm vẫn bình thường, các chỉ số đều nằm trong phạm vi ổn định. Tại sao lại đột ngột phát cảnh báo cấp cao?"
Cảnh báo cấp cao chỉ được phát khi vật thí nghiệm sắp tử vong, chuyên viên nghiên cứu bật thiết bị đầu cuối, trên đó hiển thị một bản báo cáo chi chít chữ, đều là ghi chép chi tiết về hoạt động trong ngày của vật thí nghiệm. Thời điểm kết thúc báo cáo này là rạng sáng hôm nay, chưa có báo cáo cập nhật mới hơn nhưng dữ liệu đầu vào đều đã được lưu trữ trong đó.
Anh ta bấm mở một video, đây là phòng riêng của viện Di Hồng, Triệu Một Hữu và Tiền Đa Đa cùng nằm trên giường, đang nói chuyện với nhau.
"Nhưng tôi lén giữ lại riêng cảnh mơ này."
"Tôi cảm thấy đây là giấc mơ đẹp nhất."
Video dừng tại đây, cô gái giải thích, "Trước đó họ chuẩn bị thử liên mộng, cảnh mơ ở viện Di Hồng đều đạt chuẩn an toàn, sóng kí. ch th. ích não bộ cũng thuộc phạm vi cho phép nên đội quan sát không đưa ra hành động điều chỉnh gì cả."
"Vậy tại sao lại có sự kiện ngoài ý muốn?" chuyên viên nghiên cứu nhíu mày, "Có người can thiệp vào máy liên mộng à?"
"Vâng." Cô gái cúi thấp đầu, "Đây là sơ suất của đội quan sát, tôi xin chịu mọi trách nhiệm."
Chuyên viên nghiên cứu chẳng hứng thú gì với những hình phạt cô gái này sẽ phải chịu, anh ta đi lên phòng riêng ở tầng hai, lúc này một đội điều trị đã đứng chật cả phòng, họ đang cấp cứu cho người nằm trên giường. "Có cứu được không?" anh ta hỏi một người trong đó.
"Rất khó." Người kia lắc đầu, "Sóng não của vật thí nghiệm dao động quá kịch liệt, khả năng cao là cơ thể này sẽ hỏng. Hiện chúng tôi đang cố hết sức bảo vệ bộ não. Sau đó chắc chắn phải bắt đầu lượt thí nghiệm mới."
"Các anh làm hết sức đi." Nhân viên nghiên cứu đưa mắt nhìn người nằm trên giường, lúc này cơ thể anh ta gắn đầy điện cực, hộp sọ đã bị mở ra, bác sĩ đang đưa một cây kim dài vào thăm dò đại não, "Tiền Đa Đa đâu?"
"Đưa về trước rồi, cấp trên muốn phân tích hình ảnh ghi được..." bác sĩ chưa nói xong thì thiết bị đo điện tim đã phát ra một chuỗi "tích" dài không ngừng. Hai người cùng ngoái lại, thấy màn hình hiển thị đường chỉ màu đỏ thẳng tắp.
"Không kéo dài được nữa rồi." bác sĩ tặc lưỡi, "Tạm thời chúng tôi không diệt được virus từ máy liên mộng, cơ thể này đã ngừng tim ba lần rồi, cứ tiếp tục như vậy sẽ gây tổn thương não bộ. Phải đưa vào đông lạnh thôi."
Chuyên viên viên nghiên cứu quyết định rất nhanh, anh ta ra lệnh vào thiết bị đầu cuối, "Về phòng thí nghiệm."
Trong nước.
Triệu Một Hữu cảm thấy mình đang chìm trong nước.
Anh nghe được loáng thoáng tiếng nói chuyện xung quanh, tiếng bánh xe chạy trên đường gồ ghề, tiếng giường bệnh bị đẩy đi vun vút trong hành lang, tiếng máy điện tim, tiếng dao mổ rơi xuống sàn, hình như có rất nhiều người vây quanh anh, vô số cái miệng há ra khép lại. Anh bị xẻ ra, bị tách rời, chất lỏng màu đỏ rỉ ra từ vết thương, họ rửa dạ dày anh, kiểm tra trái tim anh, ngâm mắt anh vào một cái lọ, gỡ lồng ng.
ực anh như người ta gỡ lưới lọc bụi trong máy điều hòa, cuối cùng họ mở hộp sọ anh, đập vỡ xương bướm của anh.
Họ mang não anh đi.
Không biết bao lâu sau, Triệu Một Hữu mở mắt ra. Đầu tiên anh thấy ánh sáng mờ mờ.
Toàn thân anh chìm trong một chất màu xanh, ướt và nặng, màu xanh hình như là màu ánh sáng trong bóng tối. Chất dịch dẻo quánh nhấn chìm anh, mắt anh đau xót. Anh mở to mắt ra, rất lâu sau anh mới ý thức được mình đang ở đâu.
Anh đang bị ngâm trong một bình nuôi dưỡng khổng lồ.
Triệu Một Hữu thử cựa quậy, anh kiểm soát tốt tứ chi mình, anh đưa tay lần ra sau lưng, trên xương sống anh không gắn điện cực nhưng lại bị ghim vô số mũi kim siêu nhỏ. Anh nghĩ ngợi một lát rồi cắn răng giật hết đống kim trên lưng ra.
Dung dịch bao quanh anh dần biến mất, cái bình từ từ mở ra.
Triệu Một Hữu ngã xuống từ chất lỏng, anh thấy mình ở trong một căn phòng trống rất rộng. Anh đứng dậy bước đi, đèn bật lên dưới từng bước chân anh, cuối cùng anh đi đến đường biên, trước mắt anh là một mặt tường bằng kính.
Anh đưa tay đụng vào tường, thử trượt sang phải, vô số khối màu trên tường xoay chuyển để lộ ra một khung cửa sổ sát đất to lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!