Chương 36: Phật sinh Tịnh thổ

Những cuộc đấu trí căng thẳng nhất thường chỉ diễn ra trong thời gian rất ngắn, Cố Đô cũng vậy, biến cố xảy đến quá nhanh. Ngày hôm sau có viên chức đi công tác trở lại viện nghiên cứu thì được thông báo rằng Cố Đô đã bị phong tỏa, mọi cá nhân liên quan đều sẽ phải chịu quy trình thẩm tra nghiêm ngặt. Viện trưởng viện nghiên cứu Cố Đô, Triệu Một Hữu, đã bị cách chức và tạm giam vì dính líu đến hành vi vi phạm lệnh cấm của Đại Đô Thị.

Hiện nay Đại Đô Thị chỉ có hai lệnh cấm, một, cấm thăm dò vũ trụ, hai, cấm kỹ thuật tạo người nhân tạo. Nhưng chính quyền tuyệt nhiên không định nghĩa cụ thể thăm dò vũ trụ và kỹ thuật tạo người nhân tạo là gì, nghĩa là sẽ có vô số lỗ hổng cho người ta lợi dụng.

Ngày đầu thành lập Cố Đô, lỗ hổng đó giúp mọi người nghiên cứu dễ dàng hơn, còn giờ đây chúng trở thành điểm yếu trí mạng của họ.

Lệnh cấm là viên gạch, chỗ nào cần người ta đặt nó vào. Triệu Một Hữu ngậm điếu thuốc, ngẫm nghĩ. Cái này xài tốt thật, rõ ràng chính phủ muốn giậu đổ bìm leo đây mà.

Anh đang bị giam ở một phòng kín vốn được sử dụng để nhốt vật thí nghiệm nguy hiểm, nghĩ cũng mắc cười, phòng này trước kia chính tay anh thiết kế chứ đâu. Khi áp giải anh vào đây người ta chỉ tịch thu thiết bị đầu cuối chứ không thèm soát người, vậy cũng có nghĩa là bất kể anh mang theo thứ gì cũng không thể thoát được.

Trên người Triệu Một Hữu ngoài quần áo cũng chỉ có một bao thuốc lá, bật lửa thì còn nhưng không xài được... lúc thiết kế phòng này anh cài đặt thông số cảm ứng cực nhạy, lửa xòe lên một cái là có vòi nước phòng cháy phun anh dính lên tường liền.

Triệu Một Hữu bị xà quần cả đêm nên giờ anh khá tỉnh táo, anh bắt đầu phân tích tình thế hiện tại... bà Điêu làm hùng hùng hổ hổ như vậy hẳn là định nhét cả Cố Đô vào túi mình. Không cần biết bà ta định làm gì với viện nghiên cứu này, chỉ riêng hành động ồn ào hôm qua cũng khó mà che giấu được tai mắt của chính phủ.

Tức là chắc chắn giữa nhà họ Điêu và chính phủ đã có một thỏa thuận nào đó.

Bị bán rồi. Triệu Một Hữu kết luận.

Thật ra anh cũng không bất ngờ lắm, bà Điêu dù sao cũng là người làm ăn. Trước kia khi quyết định hợp tác với nhà họ Điêu Triệu Một Hữu đã chuẩn bị tâm lý rồi. Giờ anh chỉ có một điều muốn làm... đó là hoàn thành công trình dang dở.

Tiền Đa Đa đã gần hoàn thiện thì lại kẹt ở 90%, trước mắt khó mà có tiến triển gì cụ thể. Lúc này bà Điêu vắt chanh bỏ vỏ cũng hợp lý.

Triệu Một Hữu cũng giấu được một ít tài liệu đủ để giữ mạng nên anh không sợ chết, điều khiến anh lo lắng hơn cả là sau đây Cố Đô sẽ thế nào, và tiến trình nghiên cứu đầu Phật.

Và cả Tiền Đa Đa nữa.

Không biết qua bao lâu, cửa phòng mở ra, bà Điêu bước vào. Đây là một người phụ nữ có cặp mắt đưa tình, nhìn qua bà ta chỉ như chị gái Điêu Thiền, thậm chí bảo là em gái cũng hợp lý. Bà ta giống một người đẹp phương Đông cổ điển với gương mặt như Bồ Tát và yêu ma trong đôi mắt.

"Viện trưởng Triệu." bà Điêu ngồi xuống bên kia vách kính rồi nói chậm rãi, "Rất xin lỗi vì anh phải chịu sự đãi ngộ này. Sau khi tiếp quản Cố Đô chúng tôi cần tiến hành rà soát toàn bộ, mong anh bỏ quá cho trong lúc bộn bề. Khi nào trở về Đại Đô Thị, chính phủ sẽ bố trí điều kiện sinh hoạt tốt hơn cho công chức hưu trí."

Mấy câu này đã trần thuật đầy đủ thông tin, Triệu Một Hữu cũng chẳng buồn hỏi loại công chức vi phạm pháp lệnh như anh liệu được "chế độ hưu trí" cỡ nào. Anh đang bận tâm đến thứ khác, "Điêu Thiền đâu?"

Điêu Thiền khó mà bán đứng anh... à thì trong một số hoàn cảnh, với một số điều kiện thì cũng có thể, nhưng Triệu Một Hữu có thể khẳng định Điêu Thiền không bao giờ bán anh cho bà Điêu. Quan hệ giữa cặp mẹ con này méo mó như phiên bản hiện đại của Hamlet xáo xào với Oedipus (1).

Bây giờ bà Điêu gióng trống khua chiêng thôn tính Cố Đô, Điêu Thiền lại bặt vô âm tín, mà trước đó nó đến Nam Cực với Liễu Thất Tuyệt... Triệu Một Hữu không thể không cân nhắc đến tình huống xấu nhất.

Bà Điêu nháy mắt trái, đó là một động tác rất khó mô tả, rất ít người có thể nhắm một mắt mà không ảnh hưởng đến cơ bên mắt còn lại, nhưng bà ta làm được. Một động tác tinh vi hoàn hảo giống như một lần nạp lại dữ liệu, trong nháy mắt đó suy nghĩ và thông tin đã được xử lý gọn gàng. Triệu Một Hữu nhìn cử động trên gương mặt người đàn bà mà hơi sửng sốt, anh nghe bà ta nói: "Anh muốn gặp Điêu Thiền sao?"

Triệu Một Hữu buộc phải ngồi thẳng lên, "Tôi muốn gặp bạn tôi, hoặc nên gọi là con của bà."

Bà Điêu nhìn anh như đánh giá rồi mỉm cười dịu dàng: "Thật hiếm khi thấy viện trưởng Triệu nói chuyện tình cảm."

"Cũng phải thử thôi." Triệu Một Hữu thở dài, "Vậy... Điêu Thiền sao rồi?"

Câu hỏi "anh muốn gặp Điêu Thiền sao" của bà Điêu cho biết rất nhiều điều, rõ nhất là hiện nay chắc chắn Điêu Thiền đang mắc kẹt ở đâu đó, nếu không bà ta không cần phải hỏi như vậy, tự Điêu Thiền sẽ có cách đến gặp anh. Có rất nhiều cách, Triệu Một Hữu cũng không nghi ngờ việc lũ bạn trời đánh của anh sẵn sàng cho chính quyền Đại Đô Thị nổ banh xác nếu cần.

Bà Điêu hỏi như vậy, tức là Triệu Một Hữu sẽ không dễ dàng được gặp lại bạn cũ.

Nhẹ thì phải đổi chác một thứ gì đó.

Nặng, thì còn tùy vào độ thú tính của bà ta.

Kết cục đã định rồi, bà ta chỉ đang ngồi xem chó cùng rứt giậu thôi.

Trong cuộc trò chuyện ngắn sau đó, họ không trao đổi được nhiều thông tin có ích lắm, hầu hết thời gian là người đàn bà nói, Triệu Một Hữu nghe. Trước khi rời đi bà ta để lại một câu: "Nếu may mắn chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa đâu viện trưởng Triệu."

Rất lâu sau này Triệu Một Hữu mới hiểu được ẩn ý sau câu nói đó.

Anh bị chuyển về Đại Đô Thị một thời gian, Triệu Một Hữu cũng không chắc lắm nhưng hình như anh nghe thấy tiếng phát thanh ở tầng 330. Từ đầu đến cuối anh chưa từng được rời khỏi phòng, có thể Cố Đô đã di chuyển cả tòa kiến trúc đến Đại Đô Thị. Có nhân viên cấp cao của chính phủ đến thẩm vấn nhưng có vẻ họ không quyết định được nên phán anh tội gì. Cuối cùng bữa ăn tối giản hàng ngày bị đổi thành các loại thuốc viên, anh bị ép phải uống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!