Chương 35: Bản Quán Tự Tại (*)

Sau khi trở về từ Đại Đô Thị, Triệu Một Hữu lại lao vào phần mềm nhân cách, hay giờ nên gọi là Tiền Đa Đa, anh bắt đầu kết nối nó với lõi của đầu Phật, kết quả thu được rất khả quan.

Đúng như Triệu Một Hữu dự tính, đầu Phật chứa lượng dữ liệu khổng lồ về khoa học kỹ thuật của thế kỷ 22. Trước kia chỉ phân tích được một phần rất nhỏ ở vòng ngoài kho lưu trữ đã đủ để chính quyền Đại Đô Thị duyệt ngân sách nghiên cứu đều đặn cho Cố Đô. Giờ kép chính vừa ra sân khấu, các vị chóp bu cứ là sôi sùng sục, thậm chí họ còn định điệu Triệu Một Hữu về đô thị để cử hành nghi thức khen thưởng trọng thể.

"Thưởng cái quần què." Triệu Một Hữu lười biếng từ chối lệnh duyệt nghỉ phép của chính phủ, "Mấy lão lo cho xong cái nội bộ banh chành đi đã, giờ lôi tao về đấy không biết để khen thưởng hay để truy điệu?"

"Yên tâm, trước mắt mày chưa chết được đâu." Điêu Thiền ngồi bên kia phòng thực nghiệm, cố gắng tỉa tót cho thông điệp từ chối nghỉ của Triệu Một Hữu nghe lịch sự hơn, "Chính phủ định trao cho mày danh hiệu nhà khoa học có công với nhân loại đấy, từ xưa đến giờ chỉ có lãnh tụ đời thứ nhất là Ngoại Bà Kiều từng đạt được vinh dự đấy thôi."

Triệu Một Hữu không biết rõ về vị lãnh tụ đời đầu đó lắm, anh mở thiết bị đầu cuối ra tra thử, "Hưởng thọ 78 tuổi cơ à, khá quá nhở, trông có hậu đấy." anh đọc thông tin giới thiệu về nhân vật trên màn hình, "An táng tại nhà thờ Đại Đô Thị, sau đó được dời đến tầng 720..."

"Mày xong việc của mày chưa đấy Triệu Mạc Đắc." Liễu Thất Tuyệt đẩy cửa đi vào, sau lưng anh ta là một thằng bé, "Giờ chỉ thiếu mỗi số liệu của mày thôi, tao nói cho mày biết đây là chùm tượng vàng đầu tiên, đổ vào đấy bao nhiêu tiền của đấy nhé. Công trình mà làm sao thì người ta chặt đầu cả ba thằng bọn mình."

"Triệu Mạc Đắc chết làm sao được, cái đầu của nó bây giờ quý giá lắm." Điêu Thiền ngồi bên kia cười cợt, "Quá lắm là tao với mày bị ngũ mã phanh thây thôi."

"Thôi đi cậu cả, làm như mẹ mày chết rồi ấy?"

"Thôi đừng có nhắc, không biết dạo này mẹ tao đang âm mưu gì nữa." Điêu Thiền xua tay, "Mỗi lần thư ký của bả gọi, tao nghe giọng cứ cảm giác như bả sắp bán tao đến nơi..."

"Mẹ mày chẳng bán mày tám đời rồi." Triệu Một Hữu cười hí hí, "Không thì cậu ấm như mày việc gì phải ở đây ăn đất ăn cát với bọn tao? Mày xem hai cái quầng mắt của mày đi, chà chà, ai không biết khéo lại tưởng mày bị thận hư."

"Bán rồi vẫn có thể bán nữa, mày không hiểu đâu." Điêu Thiền không thèm cợt nhả với anh, thấy Liễu Thất Tuyệt dẫn thằng bé vào, cậu ta vẫy tay, "Tiểu Yêu đấy à, sức khỏe thế nào rồi?"

Tiểu Yêu chính là thằng bé "cô dâu" mà bọn Triệu Một Hữu cướp được ở Đại Đô Thị, hôm đó mấy đứa bàn tính với nhau một hồi và nhất trí rằng nếu để thằng bé lại Đại Đô Thị nó cũng khó sống, thôi thì mang nó về Cố Đô luôn. Dù sao Triệu Một Hữu cũng là viện trưởng, anh lén nhồi nhét một người vào cũng không vấn đề gì.

Đương nhiên là Triệu Một Hữu và Điêu Thiền không biết chăm trẻ con nên hơn một năm qua toàn là Liễu Thất Tuyệt và bé chồng lo cho nó, thằng bé gần như đã thành con nuôi của họ.

Kiểm tra tuổi xương thì Tiểu Yêu 12 tuổi, lúc trước cứu nó ra xong nhìn qua không thấy thương tích gì, đưa về đến nơi khám kĩ mới biết nội tạng của thằng bé đã bị cắt xẻo tùm lum. Người ta gắn cho nó vài cơ quan nhân tạo sản xuất sơ sài bằng nhựa. Triệu Một Hữu cũng phải kinh ngạc vì cỡ này mà vẫn còn sống thì quả là kỳ tích. Sau đó trải qua mấy cuộc phẫu thuật thằng bé mới giữ được tính mạng.

Thằng bé đến trước mặt Điêu Thiền, đứng nghiêm rồi cười tít mắt, "Chào viện phó ạ."

Thằng cha Liễu Thất Tuyệt đúng là rất biết nuôi trẻ con, so với vẻ hoảng hốt, rụt rè hồi mới đến Cố Đô thì giờ Tiểu Yêu đã biết thể hiện cảm xúc khá bình thường rồi. Thằng bé đang mặc bộ đồng phục được sửa nhỏ đi một cỡ, trông nó rất ngoan ngoãn, thỉnh thoảng còn lộ ra một chút tinh quái của đứa nhỏ mới lớn.

"Miệng thế nào rồi?" Triệu Một Hữu tiến tới, hỏi: "Cho ông nội xem nào."

Liễu Thất Tuyệt: "Mày định trèo lên đầu ai thế hả, Triệu Mạc Đắc?"

"Dạ, đỡ nhiều rồi ạ." Tiểu Yêu gỡ chiếc vòng che trên mặt xuống, "Chào viện trưởng ạ."

Lúc trước Tiểu Yêu bị khâu miệng, lúc họ tháo ra mới thấy khoang miệng nó đã hoại tử hết. Triệu Một Hữu phải gắn tạm cho nó một giác hút chạy điện, nhìn bên ngoài giống một miếng bảo hộ trong suốt, còn có chức năng hỗ trợ phát tiếng nói.

"À, răng mọc tốt đấy." Triệu Một Hữu cầm tăm bông, thấm nước muối s. inh lý chấm chấm vào chỗ răng nanh mới mọc của thằng bé, "Có đau không?"

"Không đau ạ, cảm ơn viện trưởng."

"Được rồi, để nửa năm nữa thì làm miệng, lúc ấy đến đây chú chọn cho, đảm bảo sẽ hô biến cho con thật là xinh." Triệu Một Hữu gỡ găng tay tiệt trùng ra rồi lại bắt đầu khua môi múa mép, "Cha con là hoa hậu của cái viện này đấy, bao giờ mà Cố Đô này hết tiền chú sẽ cho cả ba khẩu nhà mày về Đại Đô Thị debut..."

Điêu Thiền coi như không nghe không thấy, cậu ta quay sang hỏi Liễu Thất Tuyệt, "Xong thủ tục nhận nuôi chưa?"

Liễu Thất Tuyệt gật đầu, "Lần trước về họp, tiện tao làm rồi."

"Phải rồi, mày nhắc họp tao mới nhớ." Điêu Thiền ngồi thẳng lại, "Hạng mục kiến trúc văn hóa của chính phủ là thế nào vậy?"

Gần đây Cố Đô nhận được công văn của chính phủ với cấp bảo mật rất cao, nội dung là về kế hoạch xây dựng một số tượng Phật khổng lồ ở Đại Đô Thị dưới danh nghĩa kiến trúc văn hóa, mỗi bức tượng sẽ có chiều cao xuyên suốt mấy trăm tầng, "Công trình như vậy đâu có nhỏ." Điêu Thiền nói, "Cuối cùng là họ định dùng để làm gì?"

Liễu Thất Tuyệt liếc cậu ta, "Mày không đoán được à?"

Thật ra cũng không khó đoán lắm, trong phòng thực nghiệm số 2 của Cố Đô cũng có một đầu Phật khổng lồ đấy thôi.

Tiểu Yêu biết họ chuẩn bị nói chuyện công việc nên chủ động rút lui, "Con đi tìm ba ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!