Chương 33: Sen rời cố quốc

3 năm sau, phòng thực nghiệm số 2 mở ra.

Việc đầu tiên Triệu Một Hữu làm sau khi ra là hỏi Điêu Thiền, "Liễu Thất Tuyệt với thằng cu nhà nó có thành không?"

Chắc nhờ ơn sự vắng mặt của Triệu Một Hữu nên lúc này quầng mắt Điêu Thiền đã nhạt đi kha khá, khiến nó trông càng giống một thằng suy đồi đẹp mã có văn hóa. Nó đeo kính gọng bạc, cầm tách cà phê rất hào hoa phong nhã. Triệu Một Hữu giật luôn cái tách đưa lên mồm húp, uống xong anh kinh ngạc thốt lên: "Cái đm! Mày là ai? Sao mày lại uống trà?"

"Mẹ tao gửi đấy, salon của bả dạo này đang thích món này, bả mua nhiều quá uống không xuể." Điêu Thiền bảo, "Mày ra muộn một ngày, cậu cả Liễu vừa đi rồi."

Triệu Một Hữu nhíu mày, "Đi đâu đấy?"

Điêu Thiền chớp mắt, "Trăng mật đó."

Nó nói xong là hai thằng cùng cười, cái kiểu cười vừa gian vừa điêu, mới đầu là bưng miệng cười hí hí, lúc sau là hai thằng bá vai nhau ngửa cổ cười sằng sặc làm nhân viên đến kiểm tra khu thực nghiệm đều phải sợ hãi chạy té khói. Chắc người ta tưởng viện trưởng với viện phó cuối cùng cũng cùng phát điên rồi.

Triệu Một Hữu nhốt mình trong phòng thực nghiệm số 2 để nghiên cứu suốt ba năm, cuối cùng anh cũng mày mò ra ít nhiều thứ đáng nói, "Bản chất Phật Đà là một siêu máy tính, tao không thể phục hồi toàn bộ chương trình của nó được, nhưng tao phát hiện ra trước kia nó từng được cài hệ thống trí tuệ nhân tạo. Tức là mình có thể đánh vào trí năng của nó."

Điêu Thiền đang dồn hết đầu óc vào thông tin Triệu Một Hữu gửi qua thiết bị đầu cuối, nó à lên một tiếng, "Mày muốn nhân cách hóa Phật Đà để nó tự sửa chữa phải không?"

"Chuẩn." Triệu Một Hữu ngồi xuống ghế, xoay một vòng, "Não tao là không phân tích nổi rồi, nhưng mình có thể cho nó một bộ não, để nó tự nghĩ, tự phân tích."

Trong ba năm qua, anh đã thiết kế một chương trình nhân cách và đã kết nối sơ bộ nó với Phật Đà, thành quả phân tích được thật sự quá phong phú. Điêu Thiền xem tệp báo cáo của anh mà líu lưỡi, "Quá nhiều di sản công nghệ của thế kỷ 22 trong này... đm, cái đống này mà trình lên chính phủ thì mày bị thủ tiêu là cái chắc luôn, Triệu Mạc Đắc ạ."

"Tạm thời thì chưa đâu." Triệu Một Hữu lười biếng ngậm điếu thuốc, "Hệ thống nhân cách chưa hoàn thiện mà, chính phủ còn cần đến tao."

Điêu Thiền lắc đầu, cậu ta biết gã này nói đúng, ngoài Triệu Một Hữu ra chắc chắn không còn ai khác ở Cố Đô có thể hoàn nguyên dữ liệu trong đầu tượng Phật.

Có câu nói khoảng cách giữa thiên tài và thằng điên là một sợi chỉ, câu này áp dụng với Triệu Một Hữu thì không trật vào đâu được. Đầu óc gã quảng đại đến chứa được muôn hình vạn trạng, để nói về gã thì thiên tài hay thằng điên chẳng khác gì nhau.

Điêu Thiền nhìn Triệu Một Hữu cầm cây lau nhà chèo điên đảo để ghế xoay chạy vù vù trên hành lang, gã này vừa ra ngoài được một hôm cả khu thực nghiệm đã loạn tùng phèo. Cậu ta thở dài, nhập một chuỗi số vào thiết bị đầu cuối, "... A lô, mẹ à? Cái kem che khuyết điểm lần trước mẹ gửi con còn nữa không? Vâng, cái để che quầng thâm ấy... con không trang điểm!!"

cuối cùng công tử suy đồi hào hoa phong nhã cũng phải gào lên, "Đây là tai nạn lao động!"

Chương trình nhân cách Triệu Một Hữu viết ra rất đặc biệt, nó không phải một chương trình cài thẳng vào hệ thống của Phật Đà mà nằm độc lập bên ngoài, trông như kiểu Triệu Một Hữu thiết kế hẳn một siêu máy tính mới để hai cái đánh nhau.

"Mày đúng là đê tiện bỉ ổi số một thế giới." Liễu Thất Tuyệt trở về, xem chương trình của Triệu Một Hữu rồi than thở, "Mày đẻ ra thằng con cho nó đấm cha nó còn gì."

Triệu Một Hữu bình chân như vại, "Phải dùng phép thuật đánh bại phép thuật thôi."

Trình độ kỹ thuật của Cố Đô hiện nay cũng có thể chế tạo một siêu máy tính, cái khó là làm sao cho nó một nhân cách hoàn thiện. Xét cho cùng thì việc này chính là thử nghiệm phục chế công nghệ tạo người nhân tạo mà Đại Đô Thị đã cấm tiệt. Nhưng cũng như Triệu Một Hữu từng nói, trước món hời lớn thì phải đặt cược thôi. Tạm thời chính phủ vẫn chưa nắm được anh đang làm gì, mà dù có nghe được phong thanh có lẽ họ cũng sẽ coi như không biết.

Thế rồi cuối cùng cũng có vài người nhận ra, không bao lâu sau khi ra khỏi phòng thực nghiệm Triệu Một Hữu đã bị đầu độc mấy lần, lần nào cũng suýt chết. Đến lần thứ bảy hay tám gì đó mở mắt ra ở khu nội trú, Triệu Một Hữu rất quen chân sút cho Liễu Thất Tuyệt đang ngồi trông bên cạnh tỉnh dậy, "Cho tao điếu thuốc."

"Hút đi cho chóng chết." Liễu Thất Tuyệt vừa bừng tỉnh moi trong túi ra một cái kẹo que, ném vào mặt anh.

"Lần này không phải chính phủ ra tay đâu, là một tập đoàn sinh học ở tầng thượng đấy." cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Điêu Thiền đi vào, "Tao cử người đến đó rồi, nhanh tay thì cho bọn nó sập tiệm luôn được."

Triệu Một Hữu bóc kẹo ra, li. ếm thử rồi nhíu mày, "Tao không thích vị vải, đổi cái khác đi."

"Mày yêu sách lắm quá, Triệu Mạc Đắc, ăn kẹo mà cũng phải kén chọn." Liễu Thất Tuyệt bực mình lục túi, "Tao hết rồi."

Điêu Thiền cũng moi moi trong vạt áo, tìm được một cái kẹo vị quýt đưa cho Triệu Một Hữu. Xong cậu ta bảo Liễu Thất Tuyệt: "Bé chồng đang đợi mày ở ngoài ấy, về ngủ đi, ở đây có tao rồi."

Liễu Thất Tuyệt nhìn sắc mặt Triệu Một Hữu, cảm thấy với thể chất của thằng này chỉ mai là nó xuống giường nhảy tưng tưng được, thế là anh chàng hất mặt bảo: "Cha về đây, quỳ xuống chào đi cu."

"Lượn đi thằng dở người." Triệu Một Hữu khoát tay lia lịa, "Hẹn mai ở phòng thực nghiệm."

Thấy Liễu Thất Tuyệt đi rồi, Điêu Thiền mới bảo: "Cứ thế này không được đâu Triệu Mạc Đắc, hay thôi mày lại về đóng cửa ở trong phòng thực nghiệm số 2 đi."

"Tao cũng muốn về lắm chứ." Triệu Một Hữu vừa nhai kẹo vừa nói líu lường, "Nhưng chương trình nhân cách phát triển đến giai đoạn thu thập mẫu rồi, phải tiếp xúc với bên ngoài mới được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!