Khoảnh khắc mở cổng, sóng âm cực mạnh thốc vào đám đông như tiếng ngân từ chuông vàng Đại Lữ (1), khiến mọi người suýt ngã lăn ra đất.
Không thể cắt nghĩa đó là thứ âm thanh gì, giống tiếng rè rè khi dò sóng xen lẫn tiếng gõ mõ, tụng kinh, sầm sập sầm sập, Úm Ma Ni Bát Ni Hồng, keng keng, cộc cộc, Nam Mô A Di Đà Phật, thình thình, sầm sập, Nam Diêm Phù Đề Chúng Sinh...
Triệu Một Hữu chật vật cố mở mắt trong dòng âm thanh như nước lũ, anh thấy Tiền Đa Đa đứng giữa hai cánh cổng thành, thân hình bất động đón nhận sóng gió.
Trong ánh sáng, người đó hơi cúi đầu như một pho tượng tạc từ khối ngọc.
Một bàn tay vô hình từ đâu chụp lên mắt anh, êm ái mà cương quyết lôi anh chìm vào bóng tối.
Và anh mất đi ý thức.....
Anh lại nằm mơ.
Không, rất hiếm khi anh nằm mơ, thậm chí anh không bao giờ mơ cả.
Vậy thì thứ anh mơ thấy cuối cùng là mơ hay đã thực sự xảy ra trong hiện thực?
...
"Triệu Mạc Đắc!" đột nhiên có người vỗ vai Triệu Một Hữu, "Mày đang nghĩ gì thế, coi chừng ngã bây giờ."
"A? Hả?" Triệu Một Hữu bừng tỉnh, anh cúi nhìn xuống chân, "Ôi đm, sao bọn mình lại ở đây?"
"Chính mày bảo mày cảm thấy trên núi này có cái gì đấy nên nửa đêm bắt tao lên xem cùng còn gì?" Liễu Thất Tuyệt ngạc nhiên nhìn anh, "Mày ở lì trong phòng thí nghiệm mấy ngày mấy đêm rồi? Cẩn thận lú luôn đấy nhé."
Phải rồi, anh bảo thế mà nhỉ. Triệu Một Hữu vỗ vỗ trán.
Đại Đô Thị thành lập đã được 50 năm, giờ đây chính phủ đang lấy đô thị làm trung tâm để mở rộng phạm vi thăm dò, đội khảo sát của bọn anh tập hợp toàn thành phần tinh anh nên bị cấp trên ép muốn ngộp thở, chuyến này kiểu gì cũng phải làm ra kết quả để báo cáo... nhưng nói thì nói vậy, công tác thăm dò di tích sau chiến tranh đâu có dễ. Nghe nói đội khảo sát đi trước đã bới ra được cả hóa thạch khủng long mà kỳ khôi thay, vẫn không tìm được một mẩu xương của nền văn minh nhân loại.
Hóa ra núi đá còn dễ lưu lại dấu tích hơn cả những tạo vật nguy nga con người dựng nên.
"Đội trưởng nửa đêm bỏ vị trí là tội to đấy nhé." Liễu Thất Tuyệt híp mắt nhìn chỗ họ dựng trại đằng xa, nhóm khảo sát của họ được trang bị rất đầy đủ, trông đằng đó đèn đuốc sáng trưng anh ta cũng khá yên tâm, "Mày không sợ nhỡ bị phát hiện thì sao hả?"
"Sao gì mà sao, bọn mình đi hai năm rồi, nếu vẫn không có tiến triển gì mai mốt về mấy ông chính quyền lột da tao luôn ấy chứ." Triệu Một Hữu nói, "Thôi đừng tán phét nữa, đi nhanh lên núi nào, tao còn giấu hai điếu Marlboro, bao giờ về tao mời mày."
Nhóm khảo sát này của anh đã lang thang ở Nam Bán cầu hơn hai năm, lúc đầu toàn thể đội viên cũng nghiêm túc đàng hoàng lắm, mà đi đến đây nhìn bốn phương chỉ có đất cằn sỏi đá, thực sự không có gì đáng để họ phải hành động thận trọng cả. Hoàn cảnh này giống như thả nhà khảo cổ vào bể thủy sinh, người khô khan mấy lâu dần cũng phải nhảy cà tưng theo cỏ biển.
Mãi đến nửa tháng trước, họ hành quân tới một vùng núi. Triệu Một Hữu đã giam mình trong phòng thí nghiệm suốt mấy ngày đêm để nghiên cứu thật kỹ số liệu các thành viên nhóm khảo sát thu được, cuối cùng anh quyết định hoãn chương trình thăm dò tọa độ tiếp theo để lôi Liễu Thất Tuyệt, đứa trực đêm cùng anh lúc đó, cùng lên núi.
"Hôm qua trong đội đã thống nhất là trên núi này không có gì rồi mà." Liễu Thất Tuyệt và anh cùng mặc đồng phục khảo sát, trông hai đứa như hai hòa thượng gánh nước hùng hùng hổ hổ leo lên núi, "Hay là mày cảm thấy thằng cha mới "nhảy dù" vào đội mình có vấn đề..."
"Chắc chắn là có vấn đề chứ gì, mà đội của tao đầy ông có vấn đề, thêm bớt một hai vô tư." Triệu Một Hữu nâng cái nón rộng vành, "Chủ yếu là tao không yên tâm với kiểu làm việc của đám khảo sát bây giờ, không tự tay kiểm tra toàn cho máy quét qua loa rồi kết luận, dễ để sót lắm."
"Mày đang muốn so sức người với sức máy à Triệu Mạc Đắc?"
"Cũng không đến thế." Triệu Một Hữu nói, "Nhưng mà đào mộ tổ còn không chịu tự tay làm, tổ tông mà thấy cũng phải bị tức chết lần nữa."
"Chắc gì mày đã đào được mộ tổ tông mày thật." Liễu Thất Tuyệt hứ một cái, "Có khi lại là tổ người nhân tạo."
"Lệnh cấm của Đại Đô Thị được ban hành mấy chục năm rồi, ngoài mặt họ cấm tiệt kỹ thuật chế người nhân tạo với du hành vũ trụ, du hành vũ trụ thì thôi chứ chưa chắc các ông cốp đã chịu bỏ qua vụ làm người nhân tạo đâu." Triệu Một Hữu nói, "Tốt nhất là mày cầu nguyện cho mình đừng đào ra người nhân tạo thật đi, hai đứa mình phận tôm tép, đào được thật thì mình thành tế phẩm liền."
"À, mà đâu phải nhỉ." Triệu Một Hữu làm như vừa nhớ ra cái gì, anh cười gian, "Tao làm vật tế thôi, chứ mày có em bé nhà mày cơ mà... ê mà hai đứa chúng mày sao rồi? Ngon ăn chưa? Hay vẫn bay bay đi cánh chim biển khơi, không đời nào anh thoát khỏi tay em?"
"Triệu Mạc Đắc, mày ra chợ đen mua cái gì tử tế được không?! Ngày nào cũng đọc tiểu thuyết diễm tình mấy trăm năm trước bộ vui lắm hả?"
"Tiểu thuyết diễm tình thì làm sao? Tiểu thuyết diễm tình là công cụ quá hiệu quả giúp đồng nghiệp xích lại gần nhau đấy." Triệu Một Hữu đáp rất hùng hồn, "Cả đội trừ mày ra ai cũng sang xin chép dữ liệu tiểu thuyết của tao hết."
Liễu Thất Tuyệt tức khí đạp cho anh một phát, "Mẹ kiếp, bảo sao tiến độ thăm dò cứ ì ạch, tất cả là tại mày!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!