Chương 28: Chèo là chèo chèo về cầu bà ngoại (1/3)

Ngoại Bà Kiều đã để lại di chúc rằng sau khi bà chết, người ta hãy chuyển hóa ký ức trong bộ não của bà thành chuỗi lệnh nhân cách và đưa lên tàu vũ trụ họ từng dùng để du hành năm đó.

Sau khi nền móng Đại Đô Thị được hoàn thiện, phần lớn vật tư dự trữ trong tàu vũ trụ đã được chuyển dần đi, đến ngày hôm nay con tàu phiêu bạt trên quỹ đạo không gian bao nhiêu năm, vầng mặt trăng nhân tạo đó đã trở thành một bảo tàng. Mỗi năm một lần, vào ngày kỷ niệm thành lập Đại Đô Thị, tàu sẽ hạ cánh xuống mặt đất để mở cửa cho mọi người vào tham quan.

Ngoài ra, nơi này còn là trụ sở điều hành hệ thống hiệu M khắp Đại Đô Thị.

"Tôi kịch liệt khuyến cáo cậu đừng có đưa bánh sandwich dưa chuột vào combo phục vụ ngày tham quan năm nay." Giọng thiếu nữ phát ra từ màn hình, "Không hợp lý tí nào."

"Bà thì biết gì bà già." Thiếu niên đang đứng tập trung cao độ trước bàn thí nghiệm để cắt dưa chuột, "Bà bây giờ chỉ là một cái máy chủ thôi, người không có vị giác là mất quyền phát biểu."

Nó vừa nói xong thì tự dưng một cánh tay máy thò ra từ bàn thí nghiệm, thiết bị tinh vi vốn được dùng cho những công tác điều chế phức tạp lúc này quơ cả đống dưa chuột muối lên ném vào mặt thiếu niên.

"Đm!" thiếu niên co cẳng chạy trước cuộc tấn công bằng dưa chuột, "Bà vừa vừa thôi nha Ngoại Bà Kiều! Quyền khống chế máy chủ của tàu vũ trụ không phải để làm cái trò này!!"

Và thế là người máy vệ sinh bỗng nhiên khởi động, chúng quét một nhát cho thiếu niên ngã ngửa ra rồi nhanh chóng vo nó lại, ném vào sọt rác.

Lát sau thiếu niên chui ra từ cái thùng rác bẩn thỉu, mồm nó phun ra đinh ốc, nó hùng hổ chửi: "Tôi xxx cả lò nhà bà!"

"Tôi đi. t tổ cha ông cố nội nhà cậu." Ngoại Bà Kiều đáp rất trơn tru, cô đã tải toàn bộ hệ thống ngôn ngữ trên tàu vũ trụ về, giờ hai đứa có thể chửi nhau từ sáng đến tối, từ tiếng Albania đến Mauritius, thậm chí tiếng địa phương Tứ Xuyên cũng có luôn, đảm bảo đặc sắc không bao giờ lặp từ.

Thiếu niên tức tối ngắt nguồn cô ta, lúc sau nó lại bật lên, "Ê, ăn không ngon thật à?"

"Tôi biết làm sao được." giọng nói ấm áp hiền lành của cô gái phát ra từ trong loa, "Người ta chỉ là một cái máy chủ nhỏ bé yếu đuối tội nghiệp không có hệ thống vị giác thôi mà."

"Sư cha nhà bà đừng có làm nũng bằng giọng bà hồi hai mươi tuổi nữa!!!" thiếu niên tức muốn xì khói, "Tôi mửa ra bây giờ!"

Giọng nói của cô gái lập tức biến thành giọng người bốn mươi tuổi, đó là thứ âm thanh sang sảng truyền cảm như người ta đang diễn thuyết: "Vâng thưa bạn thân mến, xin hỏi bạn còn yêu cầu gì nữa không bạn thân mến."

Thiếu niên: "..."

"Thôi, tôi thua." Người nhân tạo giơ tay đầu hàng, "Tôi sẽ bỏ sandwich dưa chuột khỏi combo."

Máy chủ lại trở về giọng thiếu nữ bình thường, "Biết điều là tốt."

"Làm gì mà bà bất mãn với sandwich này thế hả?" thiếu niên chọc chọc màn hình, "Cho lý do xem nào?"

Màn hình lập tức hiện lên một hàng chữ: Bán hamburger dè@%(%#* thì lo mà bán )#@%*($ hamburger cho đàng hoàng, ở đâu ra sandwich, vớ va vớ vẩn, đừng có chơi ngu, no zuo no die why you try.

"..." người nhân tạo bưng mắt, "Bà đừng có nghịch linh tinh hệ thống ngôn ngữ nữa."

Don't be shy, we two who and who?

"Wo bu ren shi ni zhe ge sha bi (1)." Thiếu niên mặt lạnh tanh gõ dòng chữ này rồi lại ngắt nguồn lần nữa.

Với phân quyền kiểm soát tàu vũ trụ của Ngoại Bà Kiều thì chỉ ngắt nguồn điện đâu nhằm nhò gì với cô, chỉ chốc lát sau giọng phụ nữ đã vang lên từ một cái loa khác: "Được rồi, thật ra là Đại Đô Thị muốn phát triển một chuỗi cửa hàng tiện lợi, tôi đã đồng ý cho họ công thức chế biến món ăn rồi..."

"Tôi biết ngay mà!" thiếu niên cáu tiết đập bàn.

"Đừng nóng." Cô gái biện hộ, "Tôi đã phân tích thành phần phân tử món sandwich của cậu rồi, hương vị nó khá thông dụng với con người và người nhân tạo, thậm chí người nhân tạo còn ưa thích hơn nữa. Nếu bày bán ở Đại Đô Thị hẳn là có thể góp phần xoa dịu tình hình."

Tình hình mà cô nói đến chính là khoảng cách giữa người nhân tạo và con người ở Đại Đô Thị, mâu thuẫn này có thể coi là thâm căn cố đế. Sự thực là con người hiện nay không thể xa rời được sức lao động của người nhân tạo. Dù trí năng của người nhân tạo được sản xuất hàng loạt đã bị hạ xuống mức nhất định nhưng con người vẫn cứ ỷ lại vào máy tính.

Đại Đô Thị đã thành lập hơn năm mươi năm, gần đây trí năng của người nhân tạo xuất hiện trên thị trường ngày càng cao hơn.

Rõ ràng thiếu niên hiểu điều cô ám chỉ, "Mấy hôm trước còn có tuần hành tự phát trên đường."

Ngoại Bà Kiều đáp ừ, "Tôi có thấy qua thiết bị giám sát, ý thức tự chủ của người nhân tạo cầm đầu chắc chắn đã vượt qua giới hạn của Phép thử Turing."

"Dù có công nghệ thế kỷ 22 để lại thì trong năm mươi năm đã phát triển được đến mức độ này... tôi cảm thấy hơi bất thường." thiếu niên nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!